Văn bản trích xuất theo trang
Trang 272
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
271
TRƯỜNG A HÀM – KINH CHUYỂN LUÂN VƯƠNG
TU HÀNH
lấy của cấp cho và bảo: ‘Ngươi đem của này về cung
cấp cha mẹ, giúp đỡ bà con, từ nay chớ làm giặc nữa!’
“Lại có những người khác nghe nói có kẻ làm giặc
được vua cấp cho tài bảo, nên họ bắt chước rủ nhau
làm theo, và lại bị rình bắt đem đến vua, tâu: ‘Người
này làm giặc cướp, xin vua trị tội nó.’ Vua lại hỏi: ‘Có
thật ngươi làm giặc không?’ Người kia đáp: ‘Dạ thật!
Vì tôi nghèo cùng, đói khát, không tự sống nổi nên
phải làm giặc.’ Lần này vua nghĩ: ‘Trước có người làm
giặc, ta thấy nghèo đói cấp cho tài vật, dặn thôi đừng
làm. Người khác nghe thế lại bắt chước làm. Nạn đạo
tặc nhân đó tràn lan mãi. Thôi, bây giờ tốt hơn ta phải
hạ lệnh gông cùm người này dắt đi các ngõ đường,
sau đưa ra ngồi thành, đến chỗ đồng trống mà hành
hình, để răn người sau.’ Vua liền sắc tả hữu bắt người
ấy trói lại, rồi đánh trống xướng lệnh, đưa đi khắp
ngõ đường. Xong rồi đem tới chỗ đồng trống ở ngồi
thành mà hành hình. Mọi người khác thấy vậy truyền
nhau: ‘Nếu chúng ta làm giặc, cũng phải bị xử như thế
chẳng khác gì.’ Từ đây quốc dân, để tự phòng hộ, mới
tạo ra những binh trượng, gươm đao, cung tên, tàn hại
nhau, công kích, cướp giật lẫn nhau.
4. Quá trình xã hội băng hoại và giảm thọ
“Kể từ vua này mới bắt đầu có sự nghèo cùng. Nhân
có nghèo cùng mới có đạo tặc. Nhân có đạo tặc mới
có đao trượng. Nhân có đao trượng mới có sát hại.
Nhân có sát hại nên nhan sắc con người mới tiều tụy,
thọ mệnh ngắn ngủi. Chúng sống từ bốn vạn tuổi,
sau giảm lần xuống còn hai vạn tuổi. Trong số đó có
người sống lâu; có người chết yểu; có người khổ; có