Văn bản trích xuất theo trang
Trang 295
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
294
TUỆ SỸ
vi mà thọ báo ở cảnh giới tốt hay xấu, thảy đều thấy
biết hết. Ông không nên vì lẽ con mắt thịt uế trược
không nhìn thấy suốt chỗ thú hướng của chúng sinh
mà vội cho là không có.
“Này Bà-la-môn, do đó có thể biết, tất phải có thế giới
khác vậy.”
Tệ-tú nói:
“Tuy ngài dẫn dụ nói có thế giới khác, song theo chỗ
tôi biết thì hẳn không có.”
Ca-diếp hỏi:
“Ông còn có duyên cớ gì cho là không có thế giới
khác?”
“Có.”
“Duyên cớ gì?”
Bà-la-môn nói:
“Ở phong ấp của tôi, có kẻ làm giặc cướp, bị người
rình bắt được, đem đến tôi và nói: ‘Người này làm giặc,
xin ông trị nó.’ Tôi liền sai tả hữu đem người ấy ra
cân. Người hầu vâng mạng, đem nó đi cân. Tôi lại bảo
người hầu: ‘Ngươi mang người này đi giết từ từ, êm
thấm, không làm hao tổn lấy một chút da thịt.’ Người
hầu vâng lịnh giết mà không để chút hao hụt. Tôi sai tả
hữu đem xác người ấy cân lại. Nó lại nặng hơn trước.
“Này Ca-diếp, thân người ấy khi sống, thần thức đang
còn, nhan sắc tốt tươi, [45a] còn nói năng được mà
đem cân thì nhẹ. Đến khi chết, thần thức đã mất, nhan
sắc không còn tươi tốt, không nói năng được mà đem
cân thì lại thấy nặng. Vì cớ đó nên tôi biết không có thế
giới khác.”