Văn bản trích xuất theo trang
Trang 663
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
662
TUỆ SỸ
kia không nên đến đây.
“Lại nữa, Sa-môn Cù-đàm có trí tuệ thông suốt, không
có khiếp nhược. Đã thành tựu pháp này, thì ta nên đến
kia chớ kia không nên đến đây.
“Cù-đàm kia nay đến thôn Khư-nậu-bà-đề này, đối
với ta là tôn quý, vả lại là khách. Ta nên thân hành đến
thăm viếng.”
Năm trăm Bà-la-môn khi ấy thưa với Cứu-la-đàn-đầu
rằng:
“Kì diệu thay, hy hữu thay! Công đức của vị kia đến
như vậy chăng? Trong các đức, giả sử Cù-đàm chỉ cần
có một đức là đã không nên đến đây rồi, huống hồ nay
gồm đủ cả. Vậy ta hãy kéo hết đi thăm hỏi.”
Cứu-la-đàn-đầu đáp:
“Các ngươi muốn đi thì nên biết thời.”
II. NGHI THỨC ĐẠI TẾ ĐÀN
1. Nghi vấn của Cứu-la-đàn-đầu
Rồi Bà-la-môn liền thắng cỗ xe báu, cùng với năm
trăm Bà-la-môn và các Bà-la-môn, Trưởng giả, Cư sỹ
ở Khư-nậu-bà-đề, trước sau vây quanh, đi đến rừng
Thi-xá-bà. Đến nơi, họ xuống xe, đi bộ tiến đến chỗ
Thế Tôn, chào hỏi xong, ngồi xuống một bên. Trong
lúc ấy, trong số các Bà-la-môn, Trưởng giả, Cư sỹ, có
người lễ Phật rồi ngồi xuống; có người chào hỏi xong
rồi ngồi xuống; có người chỉ xưng tên rồi ngồi xuống;
có người chắp tay hướng về Phật rồi ngồi xuống; có
người im lặng ngồi xuống. Khi mọi người ngồi yên
chỗ, Cứu-la-đàn-đầu bạch Phật rằng:
“Tôi có điều muốn hỏi. Nếu Ngài có rỗi, cho phép, tôi