Văn bản trích xuất theo trang
Trang 214
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
213
TRƯỜNG A HÀM – KINH ĐIỂN TÔN
thác cả cho Đại Điển Tôn. Đại Điển Tôn thầm nghĩ:
‘Ta nay nên đến sáu vị Sát-lị để hỏi thử xem họ có
nhớ lời trước kia không.’ Ông bèn đi đến nói với sáu
đại thần Sát-lị: ‘Các ngài có nhớ lời đã nói khi trước
không? Nay Thái tử đã lên ngôi vua, ở kín trong thâm
cung, vui thú ngũ dục. Các ngài nay nên đến tâu hỏi
vua: ‘Vua ở ngôi trời, vui thú ngũ dục, vậy còn có nhớ
lời nói trước kia chăng?’
“Sáu vị Sát-lị nghe lời ấy xong liền đến chỗ vua, tâu:
‘Vua ở ngôi trời, vui thú ngũ dục, vậy còn có nhớ lời
nói trước kia chăng? Rằng: Cắt đất phong ấp, ai xứng
đáng ở đó?’ Vua đáp: ‘Ta không quên! Xưa ta có nói,
chia đất phong ấp, phi các khanh còn ai được.’
“Tiếp đó vua thầm nghĩ: ‘Cõi đất Diêm-phù-đề này
trong rộng ngồi hẹp.22 Người nào có khả năng phân
nó làm bảy phần?’ Rồi lại nghĩ: ‘Chỉ có Đại Điển Tôn
mới làm được việc này.’ Vua liền triệu Đại Điển Tôn
đến nói rằng: ‘Ngươi hãy chia cõi đất Diêm-phù-đề
này ra làm bảy phần.’ Đại Điển Tôn sau đó liền phân
nó làm bảy phần. Thành, thôn ấp, quận quốc do vua
cai trị, thảy làm một phần. Sáu nước do Sát-lị đại thần
được chia cho mỗi nước một phần. Vua lấy làm hài
lòng nói: ‘Nguyện vọng của ta đã thỏa.’ Sáu đại thần
Sát-lị cũng sung sướng cho nguyện vọng mình đã thỏa.
Công việc này thành được là nhờ Đại Điển Tôn vậy.
‘Sáu vua dòng Sát-lị lại tự nghĩ: ‘Nước ta mới lập,
phải cần có vị phụ tướng. Nhưng biết ai có thể đảm
22 D19 (ii 235): imaṃ mahāpathaviṃ uttarena āyataṃ dakkhiṇena
sakaṭamukhaṃ, “đại địa này phía Bắc rộng, phía Nam có hình như
phần trước cỗ xe. Địa hình nước Ấn Độ cổ đại.