Văn bản trích xuất theo trang
Trang 213
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
212
TUỆ SỸ
“Một thời, Đại Điển Tôn lại nghĩ: ‘Vua Địa Chủ nay
tuổi đã già yếu, sống chẳng bao lâu. Nếu bây giờ Thái
tử nối ngôi cũng chưa phải là việc khó. Có lẽ ta nên
đến nói với sáu đại thần Sát-lị: ‘Vua Địa Chủ nay tuổi
đã già yếu, sống chẳng bao lâu. Nếu bây giờ Thái tử
nối ngôi cũng chưa phải là việc khó. Nhưng các ông
cũng nên cầu phong vương thổ cho riêng mình. Ngày
Thái tử lên ngôi, chớ quên nhau vậy.’
“Thế rồi Đại Điển Tôn đi đến sáu đại thần Sát-lị kia, nói
rằng: ‘Thưa các Ngài, nên biết, Vua Địa Chủ nay tuổi
đã già yếu, chẳng còn sống bao lâu; việc Thái tử lên nói
Vương vị chưa phải là việc khó. Các ông nên đến tỏ ý
này với Thái tử rằng: ‘Chúng tôi với ngài biết nhau từ
nhỏ. Ngài khổ chúng tôi khổ, ngài vui chúng tôi vui.
Nay vua đã già yếu, chẳng còn sống bao lâu, việc Thái
tử lên nối ngôi vua không phải là việc khó. Nếu ngài
lên ngôi, xin ngài hãy phong đất cho chúng tôi.’
“Sáu đại thần Sát-lị liền đến tỏ với Thái tử. Thái tử trả
lời: ‘Nếu ta lên ngôi mà chia đất phong quốc, ta còn
phong cho ai khác hơn?’ Không bao lâu, bỗng vua
băng hà. Đại thần trong nước đến bái yết Thái tử, tôn
lên kế vị. Lên ngôi xong, Tân vương thầm nghĩ: ‘Nay
lập chức Tể tướng nên chuẩn theo Tiên vương. Nhưng
người nào xứng đáng để cử chức đó? Hẳn phải là Đại
Điển Tôn mới được.’ Vua Từ Bi liền triệu Đại Điển
Tôn đến bảo: ‘Nay ta cử ngươi lên chức vị Tể tướng
và trao [32a] ấn tín cho. Ngươi hãy chuyên cần tổng
lý quốc sự.’ Đại Điển Tôn vâng lệnh, lãnh ấn.
5. Phân chia Vương thổ
“Mỗi khi vua lui vào cung, bao nhiêu quốc sự đều phó