Bản đọc trực tuyến

Thư viện Kinh Trường A Hàm

Kinh Trường A Hàm

Tuệ Sỹ dịch · 1.009 trang

Văn bản trích xuất theo trang

Trang 169

Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.

168 TUỆ SỸ “Phật diệt độ sao mà vội thế! Phật diệt độ làm sao mà vội thế! Con mắt của thế gian mà diệt mất, thì chúng sinh bị suy hại lâu dài!” A-nan an ủi họ: “Thôi, các người chớ buồn! Trời đất, muôn vật, hễ có sinh đều có chết. Muốn cho pháp hữu vi tồn tại mãi là điều không thể có được. Phật há chẳng dạy: ‘Có hợp tất có ly, có sinh tất có diệt’ đó sao!” Rồi thì, các người Mạt-la bảo nhau: “Chúng ta hãy về nhà, đem cả gia thuộc và năm trăm khổ vải trắng, cùng đến Song thọ.” Những người Mạt-la ai về nhà nấy, rồi đem cả gia thuộc, và mang cả năm trăm tấm lụa trắng ra khỏi thành Câu-thi, đến giữa rừng Song thọ, và đi đến chỗ A-nan. A-nan vừa trông thấy từ xa, thầm nghĩ: ‘Bọn họ rất đông. Nếu để cho từng người một vào yết kiến Phật, e rằng chưa khắp hết thì Như Lai đã diệt độ rồi. Ta nên bảo họ vào đầu hôm đồng một lượt đến bái yết Phật.’” A-nan liền dắt năm trăm người Mạt-la và gia thuộc đến trước Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi đứng sang một bên và bạch rằng: “Nay có các Mạt-la tên như thế và gia thuộc, xin thăm hỏi đức Thế Tôn sức khỏe có bình thường không?” Phật nói: “Phiền các ngươi đến thăm. Ta chúc cho các ngươi sống lâu, vô bịnh.” A-nan bằng cách đó đã có thể dẫn hết các người Mạt-