Văn bản trích xuất theo trang
Trang 324
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
323
TRƯỜNG A HÀM – KINH TÁN-ĐÀ-NA
Rồi Cư sỹ Tán-đà-na nói với Phạm-chí:
“Lúc nãy ông nói ‘Nếu gặp Cù-đàm đến thì chúng
ta gọi là con bò chột.’ Nay đức Thế Tôn đến, sao ông
không gọi? Lúc nãy ông nói ‘Chỉ cần một câu là đủ
làm cho Cù-đàm cùng bí mà phải im lặng. Như con
rùa thun cả vào vỏ cho thế là yên ổn, nhưng ta chỉ cần
một mũi tên là khiến nó không có chỗ trốn.’ Sao nay
ông không đem một câu làm cùng bí Như Lai ?”
Phật hỏi Phạm-chí:
“Thật ông có nói lời đó chăng?”
Đáp: “Thưa có.”
Phật nói với Phạm-chí:
“Ông há không nghe các vị tiên túc Phạm-chí nói:
chư Phật Như Lai ưa ở chỗ núi rừng nhàn tịnh, như
Ta ngày nay ưa chỗ nhàn tĩnh, chẳng phải như pháp
của các ông chỉ ưa chỗ huyên náo, nói chuyện vô ích
suốt ngày ư?”
Phạm-chí nói:
“Tôi có nghe nói chư Phật quá khứ ưa chỗ nhàn tĩnh,
một mình sống ở núi rừng, như Thế Tôn ngày nay.
Không như pháp chúng tôi ưa chỗ huyên náo, nói
những chuyện vô ích để cho hết ngày.”
Phật nói: “Ngươi há không suy nghĩ rằng, Sa-môn
Cù-đàm thuyết pháp để giác ngộ,31 tự điều phục mình
31 Nguyên Hán: năng thuyết bồ-đề 能說菩提. T 11: “Tự mình giác
ngộ, rồi là nói pháp giác ngộ cho người khác.”Cf. D 25 (iii 54):
buddho so bhagavā bodhāya dhammaṃ deseti, “Thế Tôn là đấng
Giác ngộ (Phật); và Ngài thuyết pháp dẫn đến giác ngộ.”