Văn bản trích xuất theo trang
Trang 256
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
255
TRƯỜNG A HÀM – KINH TIỄU DUYÊN
gian mới bắt đầu có bào thai vậy.
2. Tích lũy và cạnh tranh
“Chúng sinh lúc ấy ăn loại lúa gạo tự nhiên; thu hoạch
xong nó lại sinh ra, vô cùng vô tận. Mãi về sau, trong
chúng sinh đó có kẻ lười nhác thầm nghĩ rằng: ‘Cứ
sáng ăn sáng lấy, chiều ăn chiều lấy, thế thì nhọc nhằn.
Chi bằng lấy gộp để cất đủ ăn một ngày.’ Nó liền lấy
gộp đủ ăn một ngày. Sau đó có bạn gọi nó đi lấy lúa, nó
đáp: ‘Tôi đã lấy gộp đủ để ăn một ngày rồi. Bạn muốn
lấy thì cứ tùy ý.’ Người ấy bèn suy nghĩ: ‘Anh này
khôn ngoan, biết chứa lương thực trước. Ta nay cũng
muốn tích trữ lương thực đủ cho ba ngày.’ Nó bèn trữ
lương thực dư cho ba ngày. Khi có chúng sinh khác
đến rủ đi lấy gạo, nó đáp: ‘Tôi đã cất trước đủ ăn ba
ngày rồi. Bạn muốn lấy cứ tự ý đi mà lấy tùy ý.’ Người
đó lại nghĩ rằng: ‘Gã kia khôn ngoan, đã biết cất lương
thực trước đủ ăn ba ngày. Vậy ta hãy bắt chước nó, cất
đủ năm ngày.’ Nó đi lấy cất ăn đủ năm ngày.
“Chúng sinh sau khi cạnh tranh nhau tích trữ, thóc
lúa trở nên hoang dại, bắt đầu có vỏ trấu. Cắt rồi, nó
không tự nhiên sinh lại như trước nữa. Chúng sinh
thấy thế, trong lòng không vui, mới có sự ưu lo suy
nghĩ: ‘Chúng ta lúc đầu mới sinh ra, chỉ sống bằng
niệm hỷ, thân chúng ta có ánh sáng, và có thần túc
để bay đi. Sau đó đất này tuôn ra suối ngọt, chảy ra
giống như mật bơ, thơm ngon ăn được. Chúng ta cùng
ăn, tiếp tục ăn mãi. Ai ăn nhiều thì nhan sắc thô xấu,
người ăn ít thì sắc còn tươi nhuận. Do thức ăn này mà
nhan sắc chúng ta trở nên khác nhau. Chúng ta do vậy
ai nấy ôm lòng thị phi, ganh ghét lẫn nhau. Bấy giờ