Văn bản trích xuất theo trang
Trang 140
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
139
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
nhà để dâng cúng Thế Tôn. Thế Tôn lãnh thọ cho thì
trong cả nhà con được an lạc.”
Phật nói:
“Ngươi nói rất phải.”
Rồi Thế Tôn lại nói pháp cho Phúc-quý; khai thị, giáo
huấn, khiến cho được lợi ích, hoan hỷ. Phúc-quý đảnh
lễ Phật rồi đi.
22. Hiện tướng Niết-bàn
Phúc-quý đi chưa bao lâu, A-nan liền đem tấm vải
vàng của mình dâng Phật. Phật do tâm từ mẫn nhận
lãnh và [19c] khốc lên trên mình. Bấy giờ, đức Thế
Tôn hiện ra một dung mạo thung dung, oai quang hớn
hở, các căn thanh tịnh, sắc diện tươi vui.
A-nan trông thấy, thầm nghĩ: “Ta được hầu gần Phật
hai mươi lăm năm130 nay chưa khi nào thấy Phật có
một sắc diện tươi sáng như ngày nay.” Bèn đứng dậy,
quỳ gối phải xuống đất, chắp tay hỏi Phật:
“Từ khi con được hầu Phật, đã hai mươi lăm năm nay,
chưa từng thấy sắc diện Phật như hôm nay. Chẳng
hiểu do duyên gì? Con mong nghe được ý Phật.”
Phật bảo A-nan:
“Có hai duyên cớ mà sắc diện Như Lai tươi sáng khác
lúc bình thường: một là lúc Phật mới đắc Đạo, thành
bậc Vô Thượng Chính Giác, hai là lúc Phật xả bỏ
mạng căn để nhâp Niết-bàn. A-nan, do hai duyên ấy
mà sắc diện khác thường.”
130 T 5, T 6: hơn 20 năm.