Văn bản trích xuất theo trang
Trang 186
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
185
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
Cũng đều qui vô thường;
Tiêu tan như nhúm tuyết,
Huống những người thế gian.
35. Thiên nhân thống thiết
Sau khi Phật nhập Niết-bàn, các Tỳ-kheo buồn đau,
vật vã, gieo mình xuống đất, lăn lộn kêu than không
tự kềm chế nổi, nức nở mà nói rằng:
“Như Lai diệt độ sao chóng thay! Thế Tôn diệt độ sao
sớm thay! Đại pháp sao chìm lặn sớm thay! Quần sinh
mãi mãi suy sụp; con mắt của thế gian đã tắt!”
Như thân cây lớn, trốc rễ, gãy cành. Lại như con rắn
bị đứt khúc, bò trườn, uốn lượn, không biết trườn đi
lối nào. Các Tỳ-kheo cũng vậy, buồn đau, vật vã, gieo
mình xuống đất, lăn lộn kêu than không tự kềm chế
nổi, nức nở mà nói rằng: ‘Như Lai diệt độ sao chóng
thay! Thế Tôn diệt độ sao sớm thay! Đại pháp sao
chìm lặn sớm thay! Quần sinh mãi mãi suy sụp; con
mắt của thế gian đã tắt!”’
Bấy giờ, Trưởng lão A-na-luật khuyên:
“Thôi các Tỳ-kheo, các ngài chớ buồn khóc, kẻo có
hàng chư Thiên trông xuống nhìn thấy, họ có thể cho
là quái lạ.”
Các Tỳ-kheo hỏi A-na-luật:
“Trên ấy có bao nhiêu thiên thần?”
A-na-luật nói:
“Đầy kín hư không. Kể sao hết. Thảy đều ở trong hư
không, bồi hồi, bứt rứt, bước đi khập khiễng, gạt nước
mắt mà than rằng: ‘Như Lai diệt độ sao chóng thay!