Văn bản trích xuất theo trang
Trang 187
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
186
TUỆ SỸ
Thế Tôn diệt độ sao sớm thay! Đại pháp sao chìm lặn
sớm thay! Quần sinh mãi mãi suy sụp; con mắt của
thế gian đã tắt!’ Như thân cây lớn, trốc rễ, gãy cành.
Lại [27c] như con rắn bị đứt khúc, bò trườn, uốn lượn,
không biết trườn đi lối nào. Các chư Thiên cũng vậy,
thảy đều ở trong hư không, bồi hồi, bứt rứt, bước đi
khập khiễng, gạt nước mắt mà than rằng: ‘Như Lai
diệt độ sao chóng thay! Thế Tôn diệt độ sao sớm thay!
Đại pháp sao chìm lặn sớm thay! Quần sinh mãi mãi
suy sụp; con mắt của thế gian đã tắt!’”
Các Tỳ-kheo suốt đêm đến sáng cùng nhau giảng luận
pháp ngữ.
36. Cúng dường di thể
Trưởng lão A-na-luật bảo A-nan đi vào thành báo tin
cho dân chúng dòng Mạt-la biết Phật đã diệt độ, như
họ có muốn cúng dường thế nào thì chóng đến kịp
thời. A-nan vâng lời, đứng dậy, lễ chân Phật, rồi dắt
theo một Tỳ-kheo, vừa khóc vừa đi vào thành. Từ xa
A-nan trông thấy năm trăm người Mạt-la do có chút
duyên sự đang nhóm tại một chỗ. Trông thấy A-nan,
họ đều đứng dậy nghinh tiếp, đảnh lễ và hỏi:
“Tôn giả có việc gì đến đây sớm vậy?”
A-nan đáp:
“Vì lợi ích các ngài, nên mới sáng sớm tôi đã đến đây.
Các ngài nên biết, Như Lai đêm qua đã diệt độ rồi. Các
ngài muốn cúng dường thế nào thì nên đến kịp thời.”
Chúng Mạt-la vừa nghe tin, ai nấy bi cảm buồn rơi lệ
than kể: “Phật vào Niết-bàn sao vội quá! Con mắt của
thế gian đã diệt!”