Văn bản trích xuất theo trang
Trang 467
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
466
TUỆ SỸ
Một mình trong rừng vắng
Tự cho mình vua thú
Muốn rống tiếng sư tử
Lại ré tiếng dã can.
Quỳ xuống kiếm chuột hang,
Tha ma tầm xác chết;
Muốn rống tiếng sư tử,
Lại ré tiếng dã can.
“Đầu-ma nói rằng: ‘Ngươi cũng vậy. Nhờ ơn Phật
mà sống còn ở đời, được người cúng dường; nhưng
nay lại tranh đua với Như Lai.’ Khi ấy Đầu-ma lấy
bốn thí dụ, trách mắng thẳng mặt, sau đó, trở về chỗ
đại chúng, báo rằng: ‘Tôi đã nhân danh đại chúng
đi gọi Ba-lê Tử. Người kia trả lời tôi: ‘Sẽ về. Sẽ
về.’ Rồi ông ta ở trên võng chuyển động thân, nhưng
võng liền vướng chân không thể rời ra được. Ông ta
vẫn không thể rời khỏi võng, nói gì chuyện đi đến
đại chúng này!’
“Bấy giờ Thế Tôn nói với Đầu-ma: ‘Ta đã nói trước
với ngươi, muốn cho người ấy đi đến chỗ Phật, không
thể được. Giả sử ngươi lấy sợi dây da bó nhiều lớp rồi
cho bầy bò kéo, cho đến thân thể rã rời, cuối cùng ông
kia vẫn không xả bỏ lời ấy, kiến giải ấy, kiêu mạn ấy,
để đi đến Ta.’
“Này Phạm-chí, bấy giờ, Ta liền thuyết nhiều pháp
khác nhau cho đại chúng, khai thị, giáo huấn, làm cho
ích lợi, hoan hỷ. Ở trong chúng, Ta ba lần cất tiếng
rống sư tử, rồi cất mình bay lên hư không, Ta trở về
chỗ cũ.”
III. KHỞI NGUYÊN CỦA THẾ GIỚI