Văn bản trích xuất theo trang
Trang 466
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
465
TRƯỜNG A HÀM – KINH A-NẬU-DI
về.’ Nói như vậy rồi, ông ở trên võng mà chuyển động
thân mình, nhưng khi ấy võng lại vướng vào chân,
khiến ông không thể rời khỏi võng, huống nữa là đi
đến chỗ Thế Tôn.
“Thế rồi, Đầu-ma nói với Ba-lê Tử rằng: ‘Ngươi tự vô
trí, chỉ có tiếng nói rỗng không: Sẽ về, sẽ về. Nhưng
tự mình còn không thể rời khỏi cái võng này, đâu có
thể đi đến chỗ đại chúng!’
“Đầu-ma lại nói với Ba-lê Tử: ‘Những người có trí,
do ví dụ mà được hiểu rõ. 35 Thuở xa xưa có một sư tử,
chúa tể lồi thú sống trong rừng sâu. Vào buổi sáng
sớm,36 sư tử ra khỏi hang, nhìn ngắm bốn phía, vươn
mình rống lên ba tiếng, sau đó rảo quanh kiếm thịt mà
ăn. Này Ba-lê Tử, sư tử chúa tể lồi thú kia ăn xong
rồi trở về rừng, thường có một con [69a] dã can đi
theo sau ăn tàn, khí lực sung mãn, bèn tự bảo: Sư tử
trong rừng kia cuối cùng là con thú gì? Hơn ta được
chăng? Nay ta hãy độc chiếm một khu rừng, sáng sớm
ra khỏi hang, nhìn quanh bốn phía, vươn mình rống
lên ba tiếng, sau đó rảo quanh. Nó muốn học tiếng
rống sư tử, nhưng lại ré lên tiếng dã can. Này Ba-lê
Tử, ngươi ở đây cũng vậy. Nhờ uy đức của Phật mà
sống còn ở đời, được người cúng dường; nhưng nay
lại tranh đua với Như Lai.’ Rồi Đầu-ma nói bài kệ chỉ
trích:
Dã can xưng sư tử
Tự cho mình vua thú
Muốn rống tiếng sư tử
Lại ré tiếng dã can.
35 Trong bản Pāli, ví dụ này do Jāliya nói.
36 Hán: thanh đán. D 24: sāyanhasamayaṃ, vào buổi chiều.