Văn bản trích xuất theo trang
Trang 593
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
592
TUỆ SỸ
đại thần, Bà-la-môn, Cư sỹ, mà những người nhỏ mọn
khác nghe được, bèn vào thành Xá-vệ, gặp người, liền
thuật chuyện vua Ba-tư-nặc có nói như vậy. Thế nào,
Ma-nạp, vua có cùng bàn luận với người ấy không?”
Đáp: “Không.”
“Ma-nạp, người đọc thuộc lời vua cho những người
khác nghe, há có thể làm đại thần cho vua được
chăng?”
Đáp: “Không có chuyện ấy.”
“Ma-nạp, ngươi ngày nay truyền lời của Đại Tiên đời
trước, Bà-la-môn kì cựu, đọc tụng, dạy cho người, mà
muốn sinh Phạm thiên, không có chuyện ấy.
“Thế nào, Ma-nạp, các ngươi tiếp nhận sự cúng
dường của người có thể tùy pháp mà thực hành được
chăng?”
Đáp: “Đúng như vậy, Cù-đàm, nhận cúng dường của
người khác thì phải như pháp mà hành.”
“Ma-nạp, thầy ngươi Phất-già-la-sa-la nhận phong
ấp của vua, nhưng khi cùng nghị luận với vua Ba-tư-
nặc, lại nói những lời vô ích mà vua không nên bàn
đến, không đem sự việc chân chính mà cùng bàn luận,
cùng khuyên nhủ. Ngươi nay tự mình xem xét lỗi lầm
của thầy ngươi và của chính ngươi; nhưng hãy gác
qua chuyện ấy, mà nên tìm hiểu nguyên nhân ngươi
đến đây.”
Ma-nạp liền ngước mắt lên nhìn thân của Như Lai,
tìm các tướng tốt. Thấy đủ các tướng khác, duy chỉ
hai tướng không thấy, trong lòng hồi nghi. Bấy giờ,
Thế Tôn thầm nghĩ: “Nay Ma-nạp này không thấy hai