Văn bản trích xuất theo trang
Trang 135
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
134
TUỆ SỸ
hầu, Phật trở về. Vừa đến giữa đường, Phật dừng lại
dưới một gốc cây và bảo A-nan:
“Ta đau lưng, ngươi hãy trải chỗ ngồi.”
A-nan đáp vâng, rồi trải chỗ ngồi. Phật nghỉ ngơi.
Bấy giờ, A-nan lại trải một chỗ ngồi thấp hơn và ngồi
trước Phật. Phật hỏi A-nan:
“Vừa rồi ông thấy Châu-na có ý gì hối hận không?
Nếu có hối hận là tự đâu?” A-nan đáp:
“Châu-na vừa cúng dường Phật như vậy không được
phúc lợi gì cả. Vì sao? Tại vì sau khi Như Lai thọ thực
ở nhà ông thì Ngài vào Niết-bàn!”
Phật nói:
“A-nan chớ nói như vậy, chớ nói như vậy! Hiện nay
Châu-na được nhiều lợi lớn, được sống lâu, được sắc
đẹp, được sức lực, được tiếng tốt, được nhiều tài lợi,
chết được lên trời, cầu điều gì đều được. Tại sao vậy?
Vì người cúng dường cho Phật lúc mới thành Đạo với
người cúng dường cho Phật lúc sắp Niết-bàn, công
đức hai bên ngang nhau không khác. Ngươi hãy đến
nói với Châu-na rằng: Tôi trực tiếp nghe từ Phật, trực
tiếp lãnh thọ từ Phật, rằng Châu-na nhờ công đức cúng
dường Phật mà được lợi lớn, quả báo lớn.”
A-nan vâng lời, đi đến chỗ Châu-na, nói rằng:
“Tôi trực tiếp nghe từ Phật, trực tiếp lãnh thọ từ Phật,
rằng ông Châu-na nhờ công đức cúng dường Phật mà
được lợi lớn, quả báo lớn. Tại sao vậy? Vì người cúng
dường Phật lúc mới thành Đạo với người cúng dường
Phật lúc sắp Niết-bàn, công đức hai bên ngang nhau
không khác.”