Văn bản trích xuất theo trang
Trang 248
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
247
TRƯỜNG A HÀM – KINH TIỄU DUYÊN
dòng thanh tịnh của mình mà vào trong dị pháp của
Cù-đàm kia?’ Bạch Thế Tôn, thấy chúng con ở trong
Phật pháp mà xuất gia tu đạo nên họ lấy lời lẽ như thế
chê trách chúng con.”
2. Kiêu mạn giai cấp
Phật bảo Bà-tất-tra:
“Này Bà-tất-tra, ngươi hãy xem, những kẻ ngu si
vô thức như cầm thú ấy dối trá tự xưng rằng: ‘Dòng
Bà-la-môn là tối cao bậc nhất, còn ngồi ra là hèn
hạ. Dòng ta trắng trẻo, các dòng khác đen điu. Dòng
Bà-la-môn ta xuất xứ từ Phạm Thiên, từ miệng Phạm
Thiên sinh, ở ngay trong hiện tại mà được thanh tịnh
giải, về sau cũng thanh tịnh.’ Này Bà-tất-tra, nay trong
Đạo vô thượng chân chính của Ta không cần kể dòng
dõi, không ỷ vào tâm kiêu mạn ngô ngã. Pháp thế
tục cần thứ đó. Pháp của Ta không phải vậy. Nếu có
Sa-môn hay Bà-la-môn nào tự thị chủng tộc, ôm lòng
kiêu mạn thì ở trong giáo pháp Ta trọn không chứng
đắc vô thượng. Nếu ai có thể khước từ chủng tính, trừ
bỏ tâm kiêu mạn, người ấy mới có thể chứng được
đạo quả trong giáo pháp Ta, mới kham lãnh thọ được
Chính pháp. Người đời gớm ghét kẻ hạ lưu, [37a] còn
giáo pháp Ta không thế.”
“Này Bà-tất-tra, có bốn chủng tính, trong đó có cả
người thiện lẫn người ác; có kẻ được người trí khen,
cũng có kể bị người trí chê. Bốn chủng tính ấy là: Sát-
lị, Bà-la-môn, Cư sỹ, Thủ-đà-la.
“Này Bà-tất-tra, ngươi có từng nghe trong dòng Sát-
lị có kẻ sát sinh, có kẻ trộm cắp, có kẻ dâm loạn, kẻ
dối trá, kẻ nói hai lưỡi, kẻ nói ác độc, có kẻ ỷ ngữ, có