Văn bản trích xuất theo trang
Trang 374
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH TẦN-BỆ-SA-LA VƯƠNG NGHINH PHẬT414
sở vốn không; pháp khi sanh thì sanh, pháp khi diệt thì diệt; thảy đều do
nhân duyên hội tụ mà sanh khổ. Nếu không có nhân duyên thì các khổ
liền diệt. Chúng sanh do duyên tụ hội liên tục mà sanh các pháp. Như Lai
sau khi thấy chúng sanh liên tục sanh ra nên nói ‘có sanh có tử’. Ta bằng
thiên nhãn thanh tịnh hơn hẳn người thường, thấy như thật về chúng sanh
này, lúc tử lúc sanh, hoặc đẹp hoặc xấu, hoặc diệu hoặc bất diệu, qua lại
thiện xứ, hoặc bất thiện xứ, đều tùy theo nghiệp mà chúng sanh ấy đã tạo,
và thấy đúng như thật.
“Nếu chúng sanh nào thành tựu ác hạnh nơi thân, ác hạnh nơi khẩu, ý,
phỉ báng Thánh nhân, tà kiến và thành tựu nghiệp tà kiến, thì do nhân
duyên kia, khi thân này hoại diệt, mạng chung, chúng sanh ấy chắc chắn
đi đến chỗ ác, sanh vào địa ngục. Nếu chúng sanh nào thành tựu thiện
hành nơi thân, thiện hành nơi khẩu, ý, không phỉ báng Thánh nhân, có
chánh kiến, thành tựu nghiệp chánh kiến; thì do nhân duyên đó, khi thân
này hoại diệt, mạng chung, chúng sanh ấy chắc chắn đi lên chỗ thiện, cho
đến cõi trời. Ta biết chúng sanh kia như vậy nhưng không nói rằng: Đó là
ngã, ngã ấy có cảm giác, có nói năng, làm và sai làm, đứng dậy và khiến
đứng dậy, ở nơi này hay nơi kia thọ nhận nghiệp báo thiện ác. Ở đây,
hoặc có suy nghĩ như vầy: Điều đó không hợp lý, điều đó không đứng
vững. Hành ấy là đúng như pháp là, nhân cái này mà cái kia sanh, nếu
không nhân cái này thì cái kia không sanh; cái này có thì cái kia có, cái
này diệt thì cái kia diệt. Tức là duyên vô minh có hành cho đến duyên
sanh mà có già, chết. Nếu vô minh diệt thì hành diệt, cho đến sanh diệt
thì già, chết diệt.
“Này Đại vương, Đại vương nghĩ sao, sắc [498c] là vô thường hay
thường?”
Vua đáp:
“Bạch Thế Tôn, là vô thường.”
Lại hỏi:
“Nếu vô thường, nó là khổ hay không khổ?”
“Bạch Thế Tôn, là khổ, là biến dịch.”
“Nếu pháp là vô thường, khổ, biến dịch, thì Đa văn Thánh đệ tử có nên
cho rằng: ‘Cái này là ta, cái này là sở hữu của ta; ta là sở hữu của cái
kia’?”