Văn bản trích xuất theo trang
Trang 417
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
66. KINH THUYẾT BỔN
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật trú tại Ba-la-nại, trú ở Tiên nhân đọa xứ, trong vườn Lộc
dã.
Bấy giờ, các Tỳ-kheo sau bữa ăn trưa, vì một nhân duyên nhỏ nên tụ tập
ngồi tại giảng đường cùng bàn luận vấn đề này:
“Thế nào Chư Hiền, trong hàng cư sĩ tại gia, ai là người thù Thắng Lâm?
Phải chăng là người có các Tỳ-kheo trì giới, diệu pháp, thành tựu oai
nghi đến nhà thọ thực? Hay là người mà lợi lộc cứ tăng lên mỗi ngày,
gấp trăm ngàn vạn lần?”
Hoặc có Tỳ-kheo nói rằng:
“Này Chư Hiền, lợi lộc gấp trăm ngàn vạn lần thì có nghĩa lý gì! Chỉ có
điều này là chí yếu: nếu có một Tỳ-kheo trì giới diệu pháp, thành tựu oai
nghi mà đến nhà thọ thực, chứ không phải là ngày ngày được lợi lộc gấp
trăm ngàn vạn lần.”
Lúc đó, Tôn giả A-na-luật cùng ngồi trong chúng. Bấy giờ Tôn giả A-na-
luật nói với các Tỳ-kheo rằng:
“Này Chư Hiền, lợi lộc gấp trăm ngàn vạn lần thì có nghĩa gì? Giả sử có
nhiều hơn nữa thì chỉ có điều này là chí yếu: nếu có một Tỳ-kheo trì giới
diệu pháp, thành tựu oai nghi đến nhà thọ thực, chứ không phải ngày
ngày lợi lộc càng tăng gấp trăm ngàn vạn lần. Vì sao? Tôi nhớ, thuở xưa,
tôi là một người nghèo khổ ở nước Ba-la-nại này, chỉ nhờ lượm mót gánh
của khách mà sống1. Lúc ấy nước Ba-la-nại bị hạn hán, sương móc và
trùng hồng làm cho ngũ cốc không thể chín được. Nhân dân túng thiếu,
kiếm xin khó được. Bấy giờ có một vị Bích-chi-phật hiệu là Vô Hoạn2,
trú tại Ba-la-nại này. Lúc ấy, vào buổi sáng sớm, Bích-chi-phật Vô Hoạn
mang y cầm bát vào Ba-la-nại khất thực. Bấy giờ tôi đi ra khỏi Ba-la-nại
vào lúc sớm để đi lượm mót. Này Chư Hiền, khi đang đi ra, [509a] tôi
1 Hán: quân thập 捃拾. No.44: “Gánh cỏ đi bán mà tự nuôi sống”. Pāli:
ghāsahāraka, người thâu nhặt thức ăn (của gia súc).
2 Vô Hoạn 無 患. No.44: “Có vị Duyên giác hiệu là Hòa-lý 和里. Pāli:
Upariccha.