Văn bản trích xuất theo trang
Trang 377
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
63. KINH Tì-BÀ-LĂNG-KỲ
[499a11] Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật trú tại nước Câu-tát-la1.
Bấy giờ Đức Thế Tôn và đại chúng Tỳ-kheo cùng đi trên đường; giữa
đường, Ngài mỉm cười rạng rỡ. Tôn giả A-nan thấy Thế Tôn mỉm cười,
liền chắp tay hướng về Thế Tôn và bạch:
“Bạch Thế Tôn, do nhân duyên gì Thế Tôn mỉm cười? Các Đức Như Lai,
Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, nếu không có nhân duyên gì, thì không
bao giờ cười suông. Con mong nghe được ý nghĩa ấy.”
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo:
“Này A-nan, chính trong xứ sở này, Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước,
Đẳng Chánh Giác, ngồi tại nơi đây mà nói pháp cho các đệ tử.”
Lúc đó Tôn giả A-nan, ngay tại chỗ ấy, liền nhanh chóng trải chỗ ngồi,
chắp tay hướng về Thế Tôn và bạch:
“Bạch Thế Tôn, cúi mong Thế Tôn cũng ngồi nơi đây mà nói pháp cho
các đệ tử. Như vậy, chỗ này là sở hành của hai Đức Như Lai, Vô Sở
Trước, Đẳng Chánh Giác.”
Bấy giờ Đức Thế Tôn ngồi xuống trên chỗ mà Tôn giả A-nan đã trải. Sau
khi ngồi xuống Ngài bảo:
“A-nan, ở trong xứ sở này, Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng
Chánh Giác, có giảng đường. Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng
Chánh Giác, sau khi ngồi ở trong đó, bèn giảng pháp cho các đệ tử nghe.
Này A-nan, trong xứ sở này, xưa kia có thôn ấp, tên là Tì-bà-lăng-kỳ2,
giàu có cùng cực, dân chúng đông đúc. Này A-nan, trong thôn ấp Tì-bà-
lăng-kỳ, có Bà-la-môn đại trưởng giả tên là Vô Nhuế,3 giàu có tột đỉnh,
của cải vô lượng, sản nghiệp chăn nuôi, không thể tính tốn, phong hộ,
thực ấp đầy đủ mọi thứ.
“Này A-nan, Bà-la-môn đại trưởng giả Vô Nhuế có người con tên là Ưu
1 Câu-tát-la 拘薩羅. Pāli: Kosala.
2 Tì-bà-lăng-kỳ 鞞婆陵耆. Pāli: Vebhaḷinga.
3 Vô Nhuế 無恚, không thấy tên Pāli.