Văn bản trích xuất theo trang
Trang 472
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH CHUYỂN LUÂN VƯƠNG515
đến chỗ của các ngài để hỏi pháp, thọ pháp như thế này: ‘Thưa Chư Tôn,
thế nào là pháp thiện, thế nào là pháp bất thiện? Thế nào là tội, thế nào là
phước? Thế nào là diệu, thế nào là phi diệu? Thế nào là hắc, thế nào là
bạch? Pháp hắc bạch từ đâu sanh? Thế nào là mục đích của đời này? Thế
nào là mục đích của đời sau làm thế nào để thọ thiện mà không thọ ác?’
Khi đã được nghe xong, Thiên vương nên thực hành đúng như lời các
ngài đã dạy. Nếu trong nước của Thiên vương có kẻ bần cùng thì nên
lấy của cải trong cung để cung cấp đầy đủ. Tâu Thiên vương, đó là pháp
tương thừa, Thiên vương nên khéo học và ghi nhớ, rồi vào ngày rằm
thuyết Biệt giải thốt, sau khi tắm rửa và lên chánh điện, Thiên vương,
bánh xe báu báu ấy chắc chắn sẽ từ phương Đông hiện đến, có một
ngàn căm và đủ các bộ phận, thanh tịnh tự nhiên, chẳng phải do người
tạo, màu sắc như ánh lửa, chói lọi sáng ngời.
“Sau đó, vua Sát-lị Đảnh Sanh liền quán pháp đúng như pháp, thực hành
đúng như pháp, vì thể nữ, hậu phi và các thần dân, Sa-môn, Bà-la-môn
cho đến lồi côn trùng mà phụng trì trai giới vào ngày mồng tám, mười
bốn và ngày rằm, tu hành bố thí, bố thí cho những người nghèo khốn, Sa-
môn, Bà-la-môn, kẻ bần cùng, người cô độc từ các phương xa lại xin,
đem cho đồ ăn, thức uống, y, mền, xe cộ, tràng hoa, bột hoa, bột hương,
nhà cửa, giường nệm, đệm lông, khăn quấn và cung cấp đèn dầu đầy đủ.
Nếu trong nước có các bậc Thượng tôn danh đức, Sa-môn, Bà-la-môn thì
vua đã đích thân tùy thời đến chỗ các vị ấy để hỏi pháp, thọ pháp như thế
này:
“– Thưa chư tôn, thế nào là pháp thiện, thế nào là pháp bất thiện? Thế
nào là tội, thế nào là phước? Thế nào là diệu, thế nào là phi diệu? Thế
nào hắc, thế nào là bạch? Pháp hắc bạch từ đâu sanh? Thế nào là mục
đích của đời này? Thế nào là mục đích của đời sau? Làm thế nào để thọ
thiện mà không thọ ác?
“Khi đã nghe xong, vua đã thực hành đúng như lời các ngài đã chỉ bảo.
Nhưng trong nước có người bần cùng, vua không đem vật dụng cấp phát.
Do đó kẻ nghèo khốn không có của cải, đã nghèo khổ lại càng nghèo khổ
hơn. Vì nghèo khốn nên ăn trộm vật dụng của kẻ khác, vì ăn trộm nên
[522b] bị chủ nhân rình bắt trói đem đến vua Sát-lị Đảnh Sanh, thưa rằng:
“– Tâu Thiên vương, người này ăn trộm vật dụng của con, xin Thiên
vương trừng trị.