Văn bản trích xuất theo trang
Trang 280
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh TÂM504
minh có hiệt tuệ, quảng tuệ. Bạch Thế Tôn, thế nào là Tỳ-kheo thông
minh có hiệt tuệ, quảng tuệ? Thế nào để được tuyên bố là Tỳ-kheo thông
minh có hiệt tuệ, quảng tuệ?’ Này Tỳ-kheo, câu hỏi của ngươi là như vậy
chăng?”
Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy.”
Đức Thế Tôn nói:
“Nếu Tỳ-kheo không có tâm niệm gây tự hại, không có tâm niệm gây hại
người, cũng không có tâm niệm gây hại cả hai. Tỳ-kheo chỉ có tâm niệm
làm lợi ích cho tự thân và lợi ích cho người, lợi ích cho mọi người,
thương xót thế gian, mong muốn cho trời, người được lợi ích và phước
lành, được an ổn khối lạc. Này Tỳ-kheo, như vậy là Tỳ-kheo thông
minh có hiệt tuệ, quảng tuệ, Như Lai tuyên bố như vậy là Tỳ-kheo thông
minh có hiệt tuệ, quảng tuệ.”
Tỳ-kheo bạch rằng:
“Lành thay! Lành thay! Kính vâng, Bạch Thế Tôn!”
Khi ấy, Tỳ-kheo ấy sau khi nghe Phật thuyết giảng, khéo thọ lãnh, khéo
ghi nhớ, khéo tụng tập, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy, cúi đầu đảnh lễ chân
Phật, nhiễu quanh ba vòng rồi lui ra.
Lúc bấy giờ Tỳ-kheo ấy lãnh thọ lời dạy của Đức Thế Tôn, sống cô độc
nơi yên tĩnh xa vắng, tâm không phóng dật, tu hành tinh cần. Tỳ-kheo ấy
khi sống cô độc ở nơi xa vắng, tâm không phóng dật, tu hành tinh cần để
đạt đến mục đích mà một thiện nam tử cạo bỏ râu tóc, khốc áo cà-sa, chí
tín lìa bỏ gia đình, sống không gia đình học đạo, là duy chỉ mong thành
tựu phạm hạnh vô thượng, ngay trong đời hiện tại này tự tri, tự giác, tự
tác chứng, thành tựu an trụ, biết như thật ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã
vững, điều cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa.’ Vị Tôn giả ấy
đã biết pháp rồi, liền chứng quả A-la-hán.
Phật thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo ấy sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.
q