Văn bản trích xuất theo trang
Trang 482
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
197. KINH ƯU-BA-LY
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại Chiêm-ba, trú tại bờ ao Hằng-già1.
Bấy giờ vào một buổi chiều Tôn giả Ưu-ba-ly2, từ tĩnh tọa dậy, đi đến
chỗ Phật đảnh lễ sát chân Phật, rồi ngồi sang một bên, thưa:
“Bạch Thế Tôn, nếu chúng Tỳ-kheo cùng nhau hòa hợp mà tác biệt kiết
ma, thuyết biệt kiết ma3; đó có phải là kiết ma đúng Pháp, kiết ma đúng
Luật chăng?”
Thế Tôn [756a] đáp:
“Không đúng vậy, này Ưu-ba-ly.”
Tôn giả Ưu-ba-ly lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, nếu chúng Tỳ-kheo cùng hòa hợp, trong trường hợp cần
áp dụng luật hiện tiền4, nhưng lại áp dụng luật ức niệm, cần áp dụng luật
ức niệm lại áp dụng luật hiện tiền. Đó có phải là kiết ma đúng Pháp, kiết
ma đúng Luật chăng?”
Thế Tôn đáp:
“Không đúng vậy, này Ưu-ba-ly.”
Tôn giả Ưu-ba-ly lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, nếu chúng Tỳ-kheo cùng hòa hợp, trong trường hợp cần
áp dụng luật ức niệm lại áp dụng luật bất si, cần áp dụng luật bất si, lại áp
dụng luật ức niệm, đó có phải là kiết ma đúng Pháp, kiết ma đúng Luật
chăng?”
Thế Tôn đáp:
“Không đúng vậy, này Ưu-ba-ly.”
Tôn giả Ưu-ba-ly lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, nếu chúng Tỳ-kheo cùng hòa hợp, trong trường hợp cần
áp dụng luật bất si, lại áp dụng luật tự phát lồ, cần áp dụng luật tự phát lồ
1 Xem cht.2, kinh 37.
2 Ưu-ba-ly 優波離. Pāli: Upāli.
3 Nguyên Hán: tác dị nghiệp thuyết dị nghiệp 作異業說異業.
4 Xem kinh 196 trên.