Văn bản trích xuất theo trang
Trang 301
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh HAØNH THIEÀN 525
từ Thức vô biên xứ hướng đến Vô sở hữu xứ, đó là tịch tịnh thù thắng.’
Vị đó do không biết như thật như vậy, nên đối với sự như thật mà thoái
chuyển ý, bèn mất định. Hành thiền như vậy là xí thạnh mà nói là thoái
chuyển vậy.
“Lại nữa, người hành thiền vượt qua tất cả Thức vô biên xứ, nhập vô
sở hữu xứ, thành tựu an trụ Vô sở hữu xứ. Tâm vị ấy tu tập chánh tư
duy, từ Vô sở hữu xứ hướng đến phi tưởng phi phi tưởng xứ, đó là tịch
tịnh thù thắng. Nhưng vị hành thiền ấy lại nghĩ rằng: “Tâm ta lìa bốn
tướng mà hướng đến chỗ khác, nên mất vô xứ Vô sở hữu xứ, diệt mất
định.” Vị hành thiền ấy không biết như thật rằng ‘Tâm ta tu tập chánh
tư duy, khoái lạc tịch tịnh, từ Vô sở hữu xứ hướng đến phi tưởng phi
phi tưởng xứ, đó là tịch tịnh thù thắng.’ Vị đó do không biết như thật
như vậy, nên đối với sự như thật mà thoái chuyển ý, bèn mất định.
Hành thiền như vậy là xí thạnh mà nói là thoái chuyển vậy.
“Thế nào là hành thiền suy thoái mà cho là xí thạnh?
“Vị hành thiền ấy ly dục, ly ác bất thiện pháp, có tầm, có tứ, có hỷ lạc do
ly dục sanh, chứng đắc Sơ thiền, thành tựu an trụ. Vị ấy tư duy trong
những tưởng hạn hẹp khác mà tu tập con đường dẫn đến Nhị thiền,
nhưng vị ấy lại nghĩ rằng ‘Tâm ta tu tập chánh tư duy, khoái lạc tịch tịnh,
từ Sơ thiền hướng đến Nhị thiền, [714c] đó là tịch tịnh thù thắng.’ Vị
hành thiền ấy không biết như thật rằng chỉ nên tư duy bằng tưởng tương
ưng với yểm ly mà nhập Sơ thiền, nhưng không nên bằng tư duy về
những tưởng hạn hẹp khác mà vào Nhị thiền. Vị ấy do không biết như
thật nên không biết rõ tâm mình, vị ấy vì vậy mà mất định. Hành thiền
như vậy là suy thoái mà cho là xí thạnh.
“Lại nữa, vị hành thiền với tầm và tứ đã dứt, nội tĩnh, nhất tâm, không
tầm không tứ, hỷ lạc do định sanh, chứng đệ Nhị thiền, thành tựu an trụ.
Vị ấy tư duy trong những tưởng hạn hẹp khác mà tu tập con đường dẫn
đến Tam thiền. Nhưng vị ấy lại nghĩ rằng ‘Tâm ta tu tập chánh tư duy,
khoái lạc tịch tịnh, từ Nhị thiền hướng đến Tam thiền, đó là tịch tịnh
thù thắng.’ Vị hành thiền ấy không biết như thật rằng chỉ nên tư duy
bằng tưởng tương ưng với yểm ly mà nhập Nhị thiền, nhưng không nên
bằng tư duy về những tưởng hạn hẹp khác mà vào Tam thiền. Vị ấy do
không biết như thật nên không biết rõ tâm mình, vị ấy vì vậy mà mất
định. Hành thiền như vậy là suy thoái mà cho là xí thạnh.