Văn bản trích xuất theo trang
Trang 252
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ANH VUÕ471
nguyên nhân nào?
“Nói quá giới hạn thì thân phiền nhọc, niệm hay quên, tâm mệt mỏi,
tiếng bị hư mà hướng đến trí thì không được tự tại17. Nói vừa phải thì
thân không phiền nhọc, niệm không ưa quên, tâm không mệt mỏi, tiếng
nói [703a] không bị hư, hướng đến trí thì được tự tại.
“‘Nói vừa phải, đừng nói quá giới hạn’, vấn đề này được nói lên với
nguyên nhân như vậy.
“‘Tùy theo phong tục địa phương, đừng nói thị, đừng nói phi’, vấn đề
này được nói lên với nguyên nhân nào? Thế nào là thị và phi tùy theo
phong tục địa phương? Ở địa phương này, ở nhân gian này, sự kiện này
hoặc được nói là ‘cái chậu’, hoặc nói là ‘cái khay’, hoặc nói là ‘cái ô’,
hoặc nói là ‘cái chén’, hoặc nói là ‘đồ đạc’; hay nói là cái khay, hay nói
là cái ô, hay nói là cái chén, hay nói là đồ đạc; mỗi nơi tùy theo khả
năng mà nói một mực rằng, ‘Đây là sự thực, ngoài ra là láo cả.’ Như
vậy, đó là tùy theo phong tục địa phương mà nói thị hay phi vậy.
“Sao gọi là ‘Tùy phong tục địa phương, không thị không phi’? Ở địa
phương này, ở nhân gian này, sự kiện này hoặc được nói là ‘cái chậu’,
hoặc nói là ‘cái khay’, hoặc nói là ‘cái ô’, hoặc nói là ‘cái chén’, hoặc nói
là ‘đồ đạc’, và ở địa phương kia, nhân gian kia, sự kiện kia, hoặc nói là
‘cái chậu’, hoặc nói là ‘cái khay’, hoặc nói là ‘cái ô’, hoặc nói là ‘cái
chén’, hoặc nói là ‘đồ đạc.’ Với sự việc này hay sự việc kia, không tùy
khả năng, không nói với một mực rằng ‘Đây là sự thật, ngoài ra đều láo
cả’, như vậy là tùy phong tục địa phương không nói thị không nói phi.
“‘Tùy phong tục địa phương, đừng nói thị, đừng nói phi’, vấn đề này
được nói lên với nguyên nhân như vậy.
“‘Pháp hữu tránh và pháp vô tránh.’ Sao gọi là pháp hữu tránh? Nếu có
lạc gì tương ưng với dục, cùng đi với hỷ, là nghiệp rất hèn hạ, là hành vi
phàm phu, pháp này là hữu tránh. Vì những sự kiện gì mà pháp này là
hữu tránh? Vì pháp này có khổ, có phiền nhọc, có nóng bức, có ưu sầu,
thuộc về tà hạnh, cho nên nói pháp này là hữu tránh. Nếu tự thân khổ
hạnh, rất khổ, không phải chánh hạnh, không tương ưng với nghĩa, thì
pháp này là hữu tránh. Vì pháp này có khổ, có phiền nhọc, có nóng bức,
17 Nghĩa là, nói nhanh quá, người nghe không kịp hiểu.