Văn bản trích xuất theo trang
Trang 253
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ANH VUÕ 472
có ưu sầu, thuộc về tà hạnh, cho nên nói pháp này là hữu tránh.
“Xa lìa hai cực đoan ấy, có trung đạo, tác thành con mắt, tác thành trí tự
tại, thành định, đưa đến trí tuệ, đưa đến giác ngộ và Niết-bàn, pháp này là
vô tránh. Vì những sự kiện nào mà pháp này là vô tránh? Vì pháp này
không khổ, không phiền nhọc, không nóng bức, không ưu sầu, thuộc
về chánh hạnh, cho nên nói pháp này là vô tránh.
“Kết sử hữu mà không đoạn tận, pháp này là hữu tránh. Vì những sự
kiện nào mà nói pháp này là hữu tránh? Vì pháp này có khổ, có phiền
nhọc, có nóng bức, có ưu sầu, thuộc về tà hạnh, cho nên nói pháp này
là hữu tránh.
“Kết sử hữu diệt tận, pháp này là vô tránh. Vì những sự kiện nào mà nói
pháp này là vô tránh? Vì pháp này [702b] không khổ, không phiền nhọc,
không nóng bức, không ưu sầu, thuộc chánh hạnh, cho nên nói pháp này
không tranh chấp, không mong cầu nội lạc.
“Không cầu nội lạc, pháp ấy là hữu tránh. Vì những sự kiện nào mà
gọi pháp ấy là hữu tránh? Vì pháp này có khổ, có phiền nhọc, có nóng
bức, có ưu sầu, thuộc về tà hạnh, nên nói pháp này là hữu tránh.
“Mong cầu ở nội lạc, pháp này là vô tránh. Vì những sự kiện nào mà nói
pháp này là vô tránh? Vì pháp này không khổ, không phiền nhọc, không
nóng bức, không ưu sầu, thuộc về chánh hạnh, cho nên nói pháp này là
vô tránh.
“Trong đó, nếu có sự lạc nào không phải là Thánh lạc mà là phàm phu
lạc, là gốc của bệnh, gốc của ung nhọt, gốc của mũi tên châm chích, có
thức ăn, thuộc sanh tử, không nên tu, không nên tập, không nên phát triển.
Ta nói pháp ấy không nên tu. Pháp này là hữu tránh. Vì những sự kiện
nào mà nói pháp này là hữu tránh? Vì pháp này có khổ, có phiền nhọc, có
nóng bức, có ưu sầu, thuộc về tà hạnh, cho nên nói pháp này là hữu tránh.
“Trong đó nếu có sự lạc nào là lạc của bậc Thánh, sự lạc nào của vô dục,
lạc do ly dục, lạc của tịch tịnh, của chánh giác, không thức ăn, không
thuộc sanh tử, nên tu nên tập, nên phát triển. Ta nói pháp ấy nên tu, pháp
này là pháp vô tránh. Vì những sự kiện nào mà nói pháp này là vô tránh?
Vì pháp này không khổ, không có phiền nhọc, không có nóng bức, không
có ưu sầu, thuộc về chánh hạnh, cho nên nói pháp này là vô tránh.
“Trong đó nếu có lời nói ám chỉ mà không chân thật, dối láo, không