Văn bản trích xuất theo trang
Trang 592
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh TIỄN MAO (I)831
đạo đồ chúng lớn, được năm trăm dị học tôn trọng, cùng an cư mùa mưa
tại thành Vương xá này. Cũng vậy, Ma-tức-ca-lợi Cù-xá-lợi Tử, Sa-nhã
Tì-la-trì Tử, Ni-kiền Thân Tử, Ba-phục Ca-chiên, A-di-đa Kê-xá-kiếm-
bà-lị. Bạch Cù-đàm, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị là danh đức Tông chủ,
làm Thầy mọi người, có tiếng tăm lớn, mọi người đều kính trọng, thống
lãnh đồ chúng lớn, được năm trăm dị học tôn trọng, cùng an cư mùa mưa
ở thành Vương xá.
“Vừa rồi cùng bàn đến Sa-môn Cù-đàm rằng, ‘Sa-môn Cù-đàm này là
bậc danh đức Tông chủ, làm Thầy mọi người có tiếng tăm lớn, mọi người
kính trọng, thống lĩnh đại chúng Tỳ-kheo được một ngàn hai trăm người
tôn trọng, cũng cùng nhau an cư mùa mưa tại thành Vương xá này.
“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, ‘Nay trong các Sa-môn, Bà-ma-môn
được tôn trọng này, ai là người được đệ tử cung kính, cúng dường, không
bị đệ tử đúng theo pháp mắng nhiếc, cũng không bị đệ tử vấn nạn rằng
‘Điều này hồn tồn không thể có, không tương ưng, không chính đáng.’
Nói thế rồi bỏ đi?’
“Bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, Phất-lan Ca-diếp này không được đệ
tử hầu hạ, tôn trọng, cúng dường; bị đệ tử theo pháp mà mắng nhiếc, rất
nhiều đệ tử nạn vấn rằng ‘Điều này hồn tồn không thể được, không
tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi bỏ đi.
“Bạch Cù-đàm, thuở xưa Phất-lan Ca-diếp đã có lần ở trong chúng đệ tử
đưa tay lên la lớn, ‘Các ông hãy dừng lại! Không có ai đến hỏi các ông.
Người ta hỏi tôi. Các ông không thể giải quyết việc này, nhưng ta có thể
giải quyết được việc này.’ Nhưng các đệ tử ngay trong lúc đó lại bàn luận
việc khác nữa, không chờ vị ấy nói xong vấn đề. Bạch Cù-đàm, chúng tôi
lại nghĩ, như vậy, Phất-lan Ca-diếp này không được đệ tử hầu hạ, cung
kính, tôn trọng, cúng dường. Bị đệ tử theo pháp mạ lỵ mắng nhiếc, rất
nhiều đệ tử vấn nạn rằng: ‘Điều này hồn tồn không thể được, không
tương ưng, không chính đáng.’ Nói thế rồi liền bỏ đi.
“Ma-tức-ca-lợi Cù-xá-lợi Tử, Sa-nhã Bệ-la-trì Tử, Ni-kiền [782b]
Thân Tử, Ba-phục Ca-chiên, A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị. Cũng vậy,
bạch Cù-đàm, chúng tôi lại nghĩ, ‘A-di-đa Kê-xá-kiếm-bà-lị này
không được đệ tử hầu hạ, cung kính, tôn trọng, cúng dường, bị đệ tử
dùng pháp mạ lỵ mắng nhiếc, rất nhiều đệ tử vấn nạn rằng ‘Điều này