Văn bản trích xuất theo trang
Trang 516
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH A-LÊ-TRA752
phải qua. Người ấy bèn nghĩ rằng, ‘Ở đây con nước từ trên núi chảy
xuống, rất sâu, rất mênh mông, chảy xiết và cuốn trôi rất nhiều thứ. Ở
khoảng giữa không có thuyền bè, cũng không có cầu ngang để có thể
qua. Ta có công việc ở bờ bên kia cần phải qua. Cần phải dùng phương
tiện gì để ta đến bờ bên kia được yên ổn?’ Rồi người ấy tự suy nghĩ,
‘Nay ở bờ bên này, ta hãy góp nhặt cỏ, cây, cột lại làm bè6 để bơi qua.’
Người ấy bèn ở bên bờ bên này góp nhặt cỏ cây, cột lại làm bè, rồi bơi
qua. Đến bờ bên kia được yên ổn, người ấy tự nghĩ rằng, ‘Chiếc bè này
[764c] có nhiều lợi ích. Nhờ nó mà ta đã yên ổn bơi từ bờ bên kia đến
bờ bên này. Nay ta hãy vác nó lên vai phải, hoặc đội trên đầu mà đi.’
Người ấy bèn vác lên vai phải, hoặc trên đầu mà mang đi. Ý các ngươi
nghĩ sao? Người ấy làm như vậy, có lợi ích gì đối với chiếc bè không?”
Các Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, không.”
Thế Tôn lại nói:
“Người ấy phải làm thế nào mới có thể có lợi ích đối với chiếc bè? Người
ấy nghĩ như vầy, ‘Chiếc bè này có nhiều lợi ích, nhờ nó mà ta an ổn từ bờ
bên kia đến bờ này. Nay ta có nên thả chiếc bè này trở lại trong nước,
hoặc để nó trên bờ rồi bỏ đi chăng?’ Người ấy mang chiếc bè này thả lại
trong nước, hoặc để nó bên bờ rồi bỏ đi. Ý các ngươi nghĩ sao? Người ấy
làm như vậy, có thể có lợi ích đối với chiếc bè chăng?”
Bấy giờ các Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, có.”
Thế Tôn lại nói:
“Cũng vậy, Ta thường nói cho các ngươi nghe về thí dụ chiếc bè là để
cho các ngươi biết mà xả bỏ, chứ không phải để chấp thủ. Nếu các ngươi
biết thí dụ về chiếc bè mà Ta thường nói, đối với pháp còn phải xả bỏ
huống là phi pháp chăng?
“Lại nữa, có sáu kiến xứ7. Những gì là sáu? Tỳ-kheo đối với những gì
6 Để bản, bệ phiệt 椑 筏, bè cỏ (?); TNM: bạc phiệt 簿 筏, bè liếp. Pāli: kulla,
chiếc bè.
7 Kiến xứ 見 處. Pāli: diṭṭhiṭṭhāna, y xứ của kiến chấp.