Văn bản trích xuất theo trang
Trang 620
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh TỲ-KHEO-NI PHÁP LẠC861
gọi là định công, sao gọi là tu định12?”
Pháp Lạc Tỳ-kheo-ni đáp rằng:
“Nếu có thiện tâm thuần nhất13 được gọi là định. Bốn niệm xứ được gọi
là định tưởng. Bốn chánh đoạn được gọi là định lực. Bốn như ý túc được
gọi là định công. Nếu tu tập các thiện pháp này rồi lại thường chuyên tu
tập tinh cần, đó gọi là tu định.”
Ưu-bà-di Tì-xá-khư nghe xong khen rằng:
“Hay thay! Hay thay! Bạch Thánh ni!”
Ưu-bà-di Tì-xá-khư khen xong hoan hỷ phụng hành. [789a] Lại hỏi rằng:
“Bạch Thánh ni, có bao nhiêu pháp mà sanh thân sau khi chết rồi, thân bị
liệng ngồi gò đống như cây gỗ vô tình?”
Tỳ-kheo-ni Pháp Lạc đáp rằng:
“Có ba pháp khiến sanh thân sau khi chết, thân bị liệng ngồi gò đống
như cây gỗ vô tình. Những gì là ba? Một là tuổi thọ, hai là hơi ấm, ba là
thức. Đó là ba pháp khiến sanh thân sau khi chết thân bị liệng ngồi gò
đống như cây gỗ vô tình.”
Ưu-bà-di Tì-xá-khư nghe xong, khen rằng:
“Hay thay! Hay thay! Bạch Thánh ni!”
Ưu-bà-di Tì-xá-khư khen xong hoan hỷ phụng hành. Lại hỏi rằng:
“Bạch Thánh ni, một người chết và nhập diệt tận định khác nhau như thế
nào?”
Tỳ-kheo-ni Pháp Lạc đáp rằng:
“Chết là mạng đã dứt, hơi ấm lìa thân, các căn bại hoại. Còn Tỳ-kheo
nhập diệt tận định thì tuổi thọ chưa dứt, hơi ấm cũng không lìa thân, các
căn không bại hoại. Đó là sự khác biệt giữa một người chết và nhập diệt
tận định.”
12 Đoạn 斷, theo trả lời đây là định. Pāli: samādhi (định), samādhinimittā (định
tướng), samādhiparikkhāra (định lực, định công hay tư trợ, tư cụ của định),
samādhibhavana (định tu tập, tu định).
13 Đắc nhất 得 一 : tâm nhất cảnh tánh, tâm nhất thú tánh. Pāli: ekaggatā, sự tập
trung trên một điểm.