Văn bản trích xuất theo trang
Trang 418
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH MÂU-LÊ-PHÁ-QUẦN-NA666
vẫn như thường chăng?”
Tôn giả Ô-đà-di bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con không thiếu thốn gì, an ổn khối lạc, và sức khỏe
vẫn như thường.”
Thế Tôn lại hỏi rằng:
“Này Ô-đà-di, vì sao ông không thiếu thốn, thường được an ổn, và sức
khỏe vẫn như thường?”
Tôn giả Ô-đà-di đáp rằng:
“Bạch Thế Tôn, con riêng một mình ngồi tĩnh tọa chỗ thanh vắng mà tư
duy, trong tâm nghĩ rằng, ‘Đức Thế Tôn làm lợi ích rất nhiều cho chúng
ta. Đức Thiện Thệ mang lại sự an ổn rất nhiều cho chúng ta. Đức Thế
Tôn trừ cho chúng ta các pháp khổ, làm tăng thêm pháp lợi ích an lạc cho
chúng ta. Đức Thế Tôn trừ cho chúng ta vô lượng pháp ác, pháp bất thiện,
làm tăng thêm vô lượng pháp thiện và vi diệu cho chúng ta.’
“Bạch Thế Tôn, khi xưa Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng, ‘Hãy dứt trừ
việc ăn quá giữa trưa5.’ Bạch Thế Tôn, chúng con nghe rồi mà không
kham, không nhẫn, không muốn, không vui, mà nghĩ rằng, ‘Nếu có Bà-
la-môn, Cư sĩ tín tâm đi đến chúng viên bố thí, tạo phước rộng rãi, chúng
ta tự tay nhận lấy đồ ăn; nhưng Thế Tôn hôm nay dạy ta từ bỏ điều này;
Đức Thiện Thệ dạy ta dứt tuyệt điều này.’ Chúng con lại nói như vầy,
‘Vị Đại Sa-môn ấy không tiêu hóa nổi đồ ăn.’ Nhưng chúng con đối với
oai thần diệu đức của Thế Tôn, kính trọng, bất kham, cho nên chúng con
chấm dứt việc ăn sau gữa trưa.
“Lại nữa, khi xưa Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng, ‘Các ông hãy dứt trừ
việc ăn tối.’ Bạch Thế Tôn, chúng con nghe rồi mà không kham, không
nhẫn, không thích, không vui. Chúng con nghĩ rằng, ‘Trong hai bữa ăn
rất tối thượng, tối diệu, tối thắng, tối mỹ mà Thế Tôn nay dạy ta chấm
dứt cả.’ Chúng con lại nói rằng, ‘Vị Đại Sa-môn này không tiêu hóa nổi
đồ ăn.’
“Bạch Thế Tôn, khi xưa có một cư sĩ mang rất nhiều đồ ăn thức uống
ngon lành trở về nhà, bảo người nhà rằng, ‘Các ngươi hãy lấy đồ ăn này
5 Quá trung thực 過中食. Pāli: divāvikālabhojanam: ăn phi thời ban ngày.