Văn bản trích xuất theo trang
Trang 66
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
65
TRƯỜNG A HÀM – KINH ĐẠI BẢN
“Đức Thế Tôn nghe Phạm Vương ba lần ân cần thưa
thỉnh, liền dùng Phật nhãn soi khắp thế giới, thấy sự
cáu bẩn của chúng sinh có dày có mỏng, căn tính có
lanh lợi, có chậm lụt; có kẻ dễ khai hóa, có kẻ khó
khai hóa. Hạng dễ khai hóa biết sợ tội lỗi đời sau, nên
gắng lo dứt trừ pháp ác, làm phát sinh đường lành.
Chúng như hoa ưu-bát-la, hoa bát-đầu-ma, hoa câu-
vật-đầu, hoa phân-đà-lị, có cái vừa ra khỏi bùn nhưng
chưa tới mặt nước; có cái đã ra khỏi bùn lại lên ngang
mặt nước, có cái tuy lên khỏi mặt nước mà chưa nở;
nhưng cái nào cũng không bị dính bẩn, mà dễ dàng nở
ra. Chúng sinh trong thế gian này cũng như thế.
“Đức Thế Tôn bảo Phạm Vương: ‘Ta vì thương tưởng
các ông nay sẽ mở rộng cửa pháp cam lồ. 117 Pháp ấy
thâm diệu khó hiểu, khó biết, nay Ta sẽ nói cho những
người tín thọ, muốn nghe, chứ không phải vì hạng
người quấy nhiễu, vô ích.’
“Phạm Vương biết Phật đã nhận lời thỉnh cầu, nên vui
mừng hớn hở, đi quanh Phật ba vòng, cúi đầu đảnh lễ
rồi biến mất.
21. “Phạm Vương đi chưa bao lâu, đức Như Lai lại
tĩnh mặc suy nghĩ: ‘Nay Ta nên nói pháp cho ai trước
hết?’ Rồi Ngài lại suy nghĩ: ‘Ta hãy đi vào thành Bàn-
đầu, trước hết mở cánh cửa cam lộ cho Vương tử Đề-
xá và con Đại thần là Khiên-đồ.’ Rồi thì, liền trong
khoảnh khắc như lực sĩ co duỗi tay, Thế Tôn bỗng
biến mất khỏi cây đại thọ. Ngài đi đến thành Bàn-đầu,
vào vườn Lộc dã của vua Bàn-đầu, trải chỗ ngồi rồi
117 Hán: cam lộ pháp môn 甘 露 法 門; Pl.: amatassa dvāra, cánh cửa
dẫn vào bất tử.