Văn bản trích xuất theo trang
Trang 65
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
64
TUỆ SỸ
cung Phạm Thiên bỗng nhiên hiện xuống, đến trước
mặt Phật, cúi đầu đảnh lễ dưới chân Phật, rồi đứng
lui một bên, đầu gối phải quỳ sát đất, chấp tay bạch
rằng: ‘Ngưỡng mong đức Thế Tôn kịp thời thuyết
pháp. Nay bụi bặm nơi các chúng sinh này mỏng nhẹ;
chúng có các căn bén nhạy, có lòng cung kính, dễ bề
khai hóa. Chúng đã biết sợ những tội lỗi không thể
cứu chữa trong đời sau, biết dứt trừ pháp ác, [8c] làm
phát sinh con đường thiện.’
“Phật bảo Phạm Vương: ‘Thật vậy, thật vậy, đúng như
lời Ông nói! Nhưng Ta ở chỗ nhàn tịnh, thầm lặng
suy nghĩ: ‘Nếu Ta nói pháp thâm thâm vi diệu mà Ta
chứng đắc cho chúng, tất nhiên chúng không thể hiểu,
lại gây thêm điều xúc phạm. Vì vậy, Ta im lặng không
muốn thuyết pháp. Ta trải qua vô số a-tăng-kì kiếp
cần khổ không biếng nhác tu tập những công hạnh vô
thượng, nay mới chứng đắc pháp khó chứng đắc này,
nếu nói cho hạng chúng sinh còn tham dục, sân hận,
ngu si, 116 tất chúng không làm theo, chỉ thêm luống
uổng. Pháp vi diệu này trái nghịch với đời. Chúng
sinh bị nhiễm bởi dục, bị bao trùm bởi ngu si, không
thể tin hiểu nổi. Này Phạm Vương, Ta thấy rõ như thế,
nên im lặng không muốn thuyết pháp.’
“Khi ấy, Phạm Vương lại ân cần khẩn thiết thưa thỉnh
một lần nữa, rồi một lần nữa, ân cần khẩn thiết thỉnh
cầu đến ba lần rằng: ‘Bạch Thế Tôn, nếu Thế Tôn
không thuyết pháp, thì nay thế gian này phải bị sụp
đổ, rất đáng thương xót. Ngưỡng mong Thế Tôn kịp
thời giảng dạy, chớ để chúng sinh sa đọa nẻo dữ.’
116 Nguyên Hán: dâm nộ si 婬怒癡.