Văn bản trích xuất theo trang
Trang 53
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
52
TUỆ SỸ
Thấy người bịnh lâu kia,
Nhan sắc bị suy tổn,
Im lặng tự suy ngẫm:
Ta chưa khỏi hoạn này.
“Bấy giờ, Phụ vương lại hỏi quân hầu: ‘Thái tử đi
dạo có vui không?’ Đáp: [6c] ‘Không vui.’ Quân hầu
đáp. ‘Tại sao thế?’ ‘Tại giữa đường Ngài gặp người
bệnh, nên không vui.’ Phụ vương âm thầm suy nghĩ:
‘Ngày trước tướng sư xem tướng Thái tử, đoán rằng
sẽ đi xuất gia. Ngày nay Thái tử không vui, hẳn đúng
thế chăng? Ta sẽ tìm cách tăng thêm mọi thứ dục lạc
làm nguôi lòng Thái tử, khiến cho khỏi xuất gia.’ Vua
liền hạ lệnh nghiêm sức cung điện, chọn thêm thể nữ
để giúp vui.”
Phật lại nói kệ:
Sắc, thanh, hương, vị, xúc,
Vi diệu, đáng ưa thích;
Bồ-tát phước tột cùng,
Nên sống trong hoan lạc.
16. “Lại một lúc khác, Thái tử bảo quân hầu đánh
xe đi dạo. Giữa đường, Ngài gặp một người chết;
phướnn lụa nhiều màu dẫn đường trước sau; dòng họ,
thân quyến, tiếc thương than khóc, đưa ra khỏi thành.
Thái tử lại hỏi: ‘Đó là người gì?’ Quân hầu đáp: ‘Đó
là người chết.’ Hỏi: ‘Chết là thế nào?’ Đáp: ‘Chết tức
là hết. Hết gió đến hết lửa, các căn bại hoại. Kẻ còn
kẻ mất đôi đường, gia đình ly biệt. Đó gọi là chết’
Thái tử lại hỏi người đánh xe: ‘Ta đây cũng sẽ như
thế, chưa khỏi tai hoạn này chăng?’ Đáp: ‘Phải. Phàm
đã có sinh tất có chết, chẳng kể sang hèn.’ Nghe vậy,