Văn bản trích xuất theo trang
Trang 219
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
218
TUỆ SỸ
Ngã mạn, tăng thượng mạn
Tham dục, sân nhuế, si
Mặc tình chứa đầy tâm,
Là thế gian xú uế;
Ta nói cho ngươi rõ.
Nó mở cửa thế gian;
Đọa ác, không sinh thiên.
“Nghe xong, Đại Điển Tôn thầm nghĩ: ‘Theo lời của
Phạm Đồng tử, bây giờ ta đã hiểu nghĩa chữ xú uế.
Nhưng tại gia thì không thể dứt trừ được. Tốt hơn ta
có nên bỏ đời, xuất gia, cạo bỏ râu tóc, bận pháp phục,
tu đạo chăng?’ Khi ấy Phạm Đồng tử biết được ý nghĩ
của ông, bèn nói bài kệ:
Nếu ngươi hay dũng mãnh,
Chí đó thật tuyệt vời;
Là hành vi bậc trí;
Chết tất sinh Phạm Thiên.
[33a] “Thế rồi Phạm Đồng tử hốt nhiên biến mất.
7. Xả tục xuất gia
“Bấy giờ, Đại Điển Tôn trở về, đi đến bảy vua, tâu
rằng: ‘Tâu Đại vương, mong ngài đem sức thần mà
xử lý quốc sự. Nay tôi có ý xuất gia, bỏ đời, bận pháp
phục tu đạo. Vì sao vậy? Tôi thân nghe từ Phạm Thiên
nói đến sự xú uế mà lòng rất ghét. Nếu tại gia thì
không sao loại trừ được nó.’ Bảy Quốc vương thầm
nghĩ: ‘Bọn Bà-la-môn thường hay tham tài bảo, có lẽ
ta nên mở rộng kho tàng cho ông ta cần dùng gì tùy ý,
để đừng xuất gia.’ Rồi họ vời Đại Điển Tôn đến bảo:
‘Ngươi muốn cần dùng gì ta đều cấp cả, không cần
xuất gia.’ Đại Điển Tôn tâu đáp: ‘Tôi đã được Vua ân