Văn bản trích xuất theo trang
Trang 118
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
117
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
14. Đại địa chấn động
Lúc bấy giờ Hiền giả A-nan tâm kinh sợ, lông tóc
dựng ngược, vội vàng đi đến chỗ Phật, đầu mặt lễ
chân Phật rồi đứng sang một bên, bạch Phật:
“Lạ thay, Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà đất rung
động?”
Phật bảo A-nan:
“Ở đời, có tám nguyên nhân khiến đất rung động.
Những gì là tám? Đất y trên nước. Nước y trên gió.
Gió y trên hư không. [16a] Trong hư không có ngọn
gió lớn có khi tự nổi lên, khi ấy khối lớn nước bị
khuấy động. Khối nước lớn bị khấy động thì khắp cả
đất rung động. Đó là một nguyên nhân.
“Lại nữa, này A-nan, có khi có Tỳ-kheo hay Tỳ-kheo-
ni đắc đạo, hoặc tôn thiên Đại thần102 quán thể tính
nước nhiều, quán thể tính đất ít, muốn tự thử năng
lực của mình, khi ấy khắp cõi đất rung động. Đó là
nguyên nhân thứ hai.
“Lại nữa, này A-nan, khi Bồ-tát từ trời Đâu-suất giáng
thần vào thai mẹ, chuyên niệm không tán loạn, khi ấy
khắp cõi đất rung động. Đó là nguyên nhân thứ ba.
“Lại nữa, A-nan, khi Bồ-tát ra khỏi thai mẹ, sinh từ
hông phải, chuyên niệm không tán loạn, khi ấy khắp
cõi đất rung động. Đó là nguyên nhân thứ tư.
“Lại nữa, A-nan, khi Bồ-tát vừa thành Vô thượng
Chính giác, ngay lúc ấy khắp cõi đất rung động. Đó là
102 Đại thần tôn thiên 大神尊天. Pl: devo mahiddhiko mahānubhāvo,
thiên thần có đại uy đức, đại thần lực.