Văn bản trích xuất theo trang
Trang 626
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh TỲ-KHEO-NI PHÁP LẠC867
không có quái ngại, vượt qua quái ngại, diệt trừ quái ngại, do nghĩa này
nên tôi theo Thế Tôn hành phạm hạnh.”
Bấy giờ Ưu-bà-di Tì-xá-khư, khi nghe Tỳ-kheo-ni Pháp Lạc nói, khéo
léo thọ trì, tụng tập, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy, cúi đầu lễ dưới chân Tỳ-
kheo-ni Pháp Lạc, đi nhiễu ba vòng rồi lui về.
Bấy giờ Tỳ-kheo-ni Pháp Lạc sau khi tiễn Ưu-bà-di Tì-xá-khư đi cách đó
không lâu, bà đến chỗ Phật, cúi đầu lễ dưới chân Phật, rồi lui đứng một
bên, đem hết những điều thảo luận cùng Ưu-bà-di Tì-xá-khư bạch lại với
Phật, chấp tay thưa rằng:
“Bạch Thế Tôn, con nói như vậy, đáp như vậy, không vu báng Thế Tôn
chăng? Nói chân thật, nói như pháp, không có trái nhau, không có tranh
cãi, nhầm lẫn chăng?”
Thế Tôn đáp rằng:
“Này Tỳ-kheo-ni, cô nói như vậy, đáp như vậy, không vu báng Ta. Cô
nói chân thật. Cô nói như pháp. Cô nói theo thứ lớp của pháp. Đối với
như pháp, không có chống trái nhau, không tranh, không lỗi vậy. Này
Tỳ-kheo-ni, nếu [790b] Ưu-bà-di Tì-xá-khư đến hỏi Ta, Ta cũng bằng
những văn cú như vậy, Ta cũng trả lời Ưu-bà-di Tì-xá-khư bằng nghĩa
này, bằng văn cú này. Này Tỳ-kheo-ni, nghĩa này đúng như ngươi đã nói,
ngươi cứ như vậy mà thọ trì. Vì sao, những lời này tức là giáo nghĩa
vậy.”
Phật thuyết như vậy, Tỳ-kheo-ni Pháp Lạc và chư Tỳ-kheo nghe Phật
thuyết, hoan hỷ phụng hành.
q