Văn bản trích xuất theo trang
Trang 60
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
148. KINH HÀ KHỔ
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng lâm, vườn Cấp
cô độc.
Bấy giờ, Bà-la-môn Sanh Văn1, sau giữa trưa thong dong tản bộ đi đến
chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi xuống một bên, bạch rằng:
“Này Cù-đàm, tôi có điều muốn hỏi, mong Ngài nghe cho, tôi mới dám
trình bày.”
Thế Tôn nói:
“Ông muốn hỏi điều gì xin cứ hỏi.”
Bà-la-môn Sanh Văn bèn hỏi:
“Cù-đàm, người tại gia có những sự khổ nào?2 Và người xuất gia có
những khổ nào?”
Đức Thế Tôn trả lời rằng:
“Người tại gia vì không được tự do mà khổ. Người xuất gia vì tự do mà
khổ.”
Bà-la-môn Sanh Văn lại hỏi:
“Cù-đàm, tại sao người tại gia vì không được tự do mà khổ? Và tại sao
người xuất gia vì tự do mà khổ?”
Thế Tôn đáp:
“Nếu người tại gia mà tiền tài không tăng trưởng, kim ngân, chơn châu,
lưu ly, thủy tinh thảy đều không tăng trưởng; súc mục, lúa, gạo cùng nô
tỳ, sai dịch cũng không tăng trưởng; lúc bấy giờ người tại gia ưu sầu, khổ
não. Do sự kiện này mà người tại gia có nhiều ưu tư khổ nhọc, trong lòng
mang nhiều sầu bi.
“Này Bà-la-môn, nếu người xuất gia học đạo [659c] mà sống theo dục
vọng, theo sân nhuế, ngu si, lúc bấy giờ xuất gia học đạo có nhiều ưu sầu
khổ não. Do sự kiện này mà có người xuất gia có nhiều ưu tư khổ nhọc,
trong lòng chất nhiều sầu bi.
1 Xem các kinh 146, 147 trên.
2 Hà khổ 欲苦; nhân đó đặt tên kinh.