Văn bản trích xuất theo trang
Trang 577
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh LA-MA 815
Vị ấy bây giờ tự tại đi, tự tại đứng, tự tại ngồi, tự tại nằm. Vì sao vậy? Vị
ấy đã tự mình thấy rõ vô lượng pháp ác bất thiện đã diệt tận. Cho nên, vị
ấy tự tại đi, tự tại đứng, tự tại ngồi, tự tại nằm. Này năm Tỳ-kheo, cũng
như trong khu rừng vắng, nơi không có bóng người, ở đó nai rừng tự tại
đi, tự tại đứng, tự tại ngồi, tự tại nằm. Vì sao vậy? Nai rừng ấy không
nằm trong cảnh giới của thợ săn. Cho nên nó tự tại đi, tự tại đứng, tự tại
ngồi, tự tại nằm. Cũng vậy, này năm Tỳ-kheo, Tỳ-kheo lậu tận, chứng
đắc vô lậu, tâm giải thốt, tuệ giải thốt, biết như thật ‘Sự sanh đã dứt,
phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm xong, [778c] không còn tái
sanh nữa.’ Vị ấy lúc bấy giờ tự tại đi, tự tại đứng, tự tại ngồi, tự tại nằm.
Vì sao vậy? Vì vị ấy tự mình thấy vô lượng pháp ác bất thiện đã diệt tận,
cho nên tự tại đi, tự tại đứng, tự tại ngồi, tự tại nằm.
“Này năm Tỳ-kheo, đó gọi là giải thốt vô dư, đó gọi là sự không bệnh,
vô thượng an ổn Niết-bàn. Đó gọi là sự không già không chết, không sầu
bi ưu não, không tạp uế, vô thượng an ổn Niết-bàn.”
Đức Phật thuyết như vậy, Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi nghe
Phật dạy xong, hoan hỷ phụng hành.
q