Văn bản trích xuất theo trang
Trang 569
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh LA-MA 807
la-la trả lời rằng, ‘Này Hiền giả, không có gì là không được. Hiền giả
muốn hành thì hành.’ Ta lại hỏi, ‘Người làm thế nào để tự tri, tự giác,
tự tác chứng pháp này?’ A-la-la đáp, ‘Ta vượt qua tất cả thức xứ, đạt
được vô sở hữu xứ, thành tựu an trụ. Do đó, pháp của ta được tự tri, tự
giác, tự tác chứng.’ Ta lại suy nghĩ như vầy, ‘Không chỉ riêng A-la-la
mới có niềm tin này. Ta cũng có niềm tin này. Không chỉ riêng A-la-la
mới có tinh tấn này, Ta cũng có sự tinh tấn này. Không chỉ riêng A-la-la
mới có tuệ này, Ta cũng có tuệ này.’ A-la-la đối với pháp này đã tự tri,
tự giác, tự tác chứng. Ta muốn chứng pháp này nên sống cô độc, viễn ly,
tại một nơi trống vắng, yên tĩnh. Sau khi tâm không phóng dật, tu hành
tinh cần, không bao lâu Ta chứng pháp ấy. Sau khi chứng pháp ấy rồi,
Ta lại tìm đến chỗ A-la-la Già-la-ma, hỏi rằng, ‘Thưa A-la-la, phải
chăng pháp này được tự tri, tự giác, tự tác chứng, nghĩa là vượt qua tất
cả thức vô biên xứ,9 đạt được vô sở hữu xứ, thành tựu an trụ?’ A-la-la
trả lời Ta rằng, ‘Hiền giả, đó là pháp ta tự tri, tự giác, tự tác chứng,
nghĩa là vượt qua tất cả thức vô biên xứ, đạt được vô sở hữu xứ, thành
tựu an trụ.’ A-la-la lại nói với Ta rằng, ‘Hiền giả, ấy là cũng như sự tác
chứng của ta đối với pháp này, Hiền giả cũng vậy. Cũng như sự tác
chứng của Hiền giả đối với pháp này, ta cũng vậy. Hiền giả, người hãy
đến đây, cùng ta lãnh đạo đồ chúng này.’ Đó là A-la-la đối xử với Ta
với địa vị Tôn sư, coi Ta ngang hàng, tối thượng cung kính, tối thượng
cúng dường, tối thượng hoan hỷ.
“Ta lại suy nghĩ như vầy, [776c] ‘Pháp này không đưa đến trí; pháp này
không đưa đến giác, không đưa đến Niết-bàn. Vậy Ta hãy xả bỏ pháp này,
để cầu thêm nữa, sự không bệnh, vô thượng an ổn Niết-bàn; tìm cầu sự
không già, không chết, không sầu bi ưu não, không tạp uế, vô thượng an
ổn Niết-bàn.’ Ta bèn bỏ pháp này đi tìm cầu sự không bệnh, vô thượng
an ổn Niết-bàn.
“Rồi Ta đi đến chỗ Uất-đà-la La-ma Tử10, hỏi rằng, ‘Thưa Uất-đà-la, tôi
muốn ở trong pháp của người mà học hỏi, có thể được chăng?’ Uất-đà-la
La-ma Tử trả lời Ta rằng, ‘Hiền giả, không có gì là không được. Người
9 Nguyên hán: vô lượng thức xứ.
10 Uất-đà-la La-ma Tử 鬱陀羅羅摩子. Pāli: Udduka Rāmaputta.