Văn bản trích xuất theo trang
Trang 469
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH CHÂU-NA 704
Tôn:
“Bạch Thế Tôn, hôm nay Sa-di Châu-na đi đến chỗ con, cúi đầu đảnh lễ
sát chân rồi ngồi qua một bên. Con hỏi: ‘Hiền giả Châu-na, từ nơi nào
đến đây và an cư mùa mưa ở đâu?’ Sa-di Châu-na liền trả lời với con
rằng: ‘Thưa Tôn giả A-nan, con từ Ba-hòa đến, an cư mùa mưa ở Ba-hòa.
Bạch Tôn giả A-nan, tại Ba-hòa có một Ni-kiền tên là Thân Tử. Nơi đây,
vị ấy qua đời. Sau khi qua đời không bao lâu, các đệ tử Ni-kiền Thân Tử
chia rẽ và phá hoại nhau, nói những lời chia rẽ và phá hoại nhau. Họ
tranh đấu, kiện tụng, cột trói nhau, thù nghịch nhau, [753b] tranh luận
với nhau rằng, ‘Ta biết pháp này, ngươi không biết. Ngươi biết pháp sao
bằng chỗ ta biết? Ta nói tề chỉnh, còn ngươi không tề chỉnh. Ta nói phù
hợp, còn ngươi không phù hợp. Điều đáng nói trước, ngươi nói sau; điều
đáng nói sau ngươi lại nói trước. Ta hơn, còn ngươi không bằng. Ta hỏi
việc ngươi, ngươi không thể trả lời được. Ta đã chế phục ngươi, ngươi
còn hỏi nữa. Nếu ngươi động thủ, ta sẽ cột trói ngươi lại.’ Họ kiêu mạn
và thách đố lẫn nhau. Ai cũng chỉ mong mình nói hơn, mà không có
người nào để khiển trách. Nếu có những người bạch y tại gia, đệ tử của
Ni-kiền Thân Tử, thấy vậy, họ đều chán nản và lãng xa các đệ tử của Ni-
kiền Thân Tử này. Vì sao vậy? Bởi vì những điều họ nói ấy đều là ác
pháp luật, không phải là pháp xuất yếu, không dẫn đến chánh giác, cũng
không phải là lời dạy của đấng Thiện Thệ. Nó là sự băng hoại, không thể
đứng vững, không nơi nương tựa và cậy nhờ. Bởi vì bậc thầy mà họ tôn
sùng không phải là Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác.’
“Bạch Thế Tôn, con nghe rồi kinh sợ hãi hùng, tồn thân lông tóc dựng
đứng. Mong sau khi Thế Tôn khuất bóng, đừng có một vị Tỳ-kheo nào ở
trong chúng mà gây ra Tránh sự như vậy. Tránh sự ấy, không giúp gì cho
ai mà chỉ gây khổ cho mọi người. Nó không phải là sự thiện lợi và hữu
ích, không phải là sự an ổn và khối lạc, cho đến lồi trời và lồi người
cũng phải chịu đau khổ và tai hoạn. Bạch Thế Tôn, khi con thấy một vị
Tỳ-kheo ngồi trước Đức Thế Tôn chí tâm kính trọng Đức Thế Tôn, khéo
hộ trì Thiện Thệ. Bạch Thế Tôn! Con thấy như vậy rồi liền nghĩ, nếu sau
này khi Thế Tôn khuất bóng mà vị Tỳ-kheo ấy trong chúng gây Tránh sự,
thì tránh sự ấy không giúp ích gì cho ai mà chỉ gây đau khổ cho mọi
người, nó không phải là sự thiện lợi và hữu ích, không phải là sự an ổn và
khối lạc cho đến lồi trời, lồi người cũng phải chịu đau khổ và tai