Văn bản trích xuất theo trang
Trang 245
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh Ý HÀNH 464
phi phi tưởng xứ thiên sanh ở đó, sống ở đó, thọ hưởng phi tưởng phi phi
tưởng xứ tưởng; và Tỳ-kheo trụ ở đây thọ hưởng phi tưởng phi phi tưởng
xứ tưởng. Hai tưởng này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao
vậy? Vì trước tiên ở đây hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với
định này, tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào Phi
tưởng phi phi tưởng xứ thiên. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo, vượt qua tất cả phi tưởng phi phi tưởng xứ tưởng,
nhập tưởng thọ diệt, tự thân tác chứng, thành tựu an trụ, do tuệ kiến
đoạn trừ các lậu, chứng đắc tận trí. Trong các định, định này được nói
là tối đệ nhất, tối đại, tối thượng, tối diệu. Ví như do bò mà có sữa, do
sữa có lạc, do lạc có sanh tô, do sanh tô có thục tô, do thục tô có tinh tô.
Tô tinh này được nói là tối đệ nhất, tối đại, tối thượng, tối thắng, tối
diệu. Do chứng đắc định này, y nơi định này, trụ ở định này, không còn
thọ lãnh sự khổ của sanh, già, bệnh, chết. Đó là tận cùng sự khổ.”
Phật thuyết như vậy, các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.
q