Văn bản trích xuất theo trang
Trang 225
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ÔN TUYỀN LÂM THIÊN 442
“Đức Thế Tôn đang trú trong thành Vương xá này, tại Trúc lâm, vườn
Ca-lan-đa. Chính Ngài thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế. Này Tỳ-kheo, thầy nên
gặp Thế Tôn và từ Ngài mà ghi nhớ và thuộc kỹ, thọ trì bài kệ Bạt-địa-la-
đế. Vì sao vậy? Vì bài kệ Bạt-địa-la-đế đó có pháp có nghĩa, là căn bản
của phạm hạnh, hướng đến trí tuệ, hướng đến giác ngộ và hướng đến
Niết-bàn. Một thiện nam tử chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình
học đạo, cần phải khéo thọ trì đọc tụng bài kệ Bạt-địa-la-đế này.”
Thiên thần kia nói như vậy, và sau khi cúi đầu đảnh lễ dưới chân của Tôn
giả Tam-di-đề, nhiễu quanh Tôn giả ba vòng rồi biến mất khỏi chỗ đó.
Sau khi thiên thần biến mất không lâu, Tôn giả Tam-di-đề đến chỗ Phật,
cúi đầu đảnh lễ rồi ngồi xuống một bên mà bạch rằng:
“Bạch Đức Thế Tôn, hôm nay khi trời sắp rạng đông, con ra khỏi phòng,
đi đến Ôn tuyền, cởi y để trên bờ rồi xuống hồ Ôn tuyền tắm. Sau khi tắm
xong, lên bờ lấy khăn lau mình và mặc y vào. Bấy giờ có một vị thiên
thần thân hình rất đẹp, sắc tướng uy nghi, nhắm lúc trời sắp rạng đông, đi
đến con, cúi đầu đảnh lễ con rồi đứng qua một bên. Vị thiên thần đó với
sắc tướng uy thần cực diệu làm sáng chói khắp cả bờ hồ Ôn tuyền. Sau
khi đứng qua một bên, thiên thần bạch với con: ‘Này Tỳ-kheo, thầy có
thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế chăng? Con trả lời vị thiên thần kia rằng: ‘Tôi
không thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế.’ Rồi con hỏi lại thiên thần: ‘Nhưng
ngài có thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế chăng?’ Thiên thần trả lời: ‘Tôi cũng
không thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế.’ Con lại hỏi vị thiên thần kia: ‘Ai
thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế?’ Thiên thần kia đáp: ‘Đức Thế Tôn đang trú
trong thành Vương xá này, tại Trúc lâm, vườn Ca-lan-đa. Chính Ngài
thuộc bài kệ Bạt-địa-la-đế. Này Tỳ-kheo, thầy nên gặp Thế Tôn và từ
Ngài mà ghi nhớ và thuộc kỹ, thọ trì bài kệ Bạt-địa-la-đế. Vì sao vậy? Vì
bài kệ Bạt-địa-la-đế đó có pháp có nghĩa, là căn bản của phạm hạnh,
hướng đến trí tuệ, hướng đến giác ngộ và hướng đến Niết-bàn. Một thiện
nam tử chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình học đạo, cần phải
khéo thọ trì đọc tụng bài kệ Bạt-địa-la-đế này.’ Thiên thần kia nói như
vậy, và sau khi cúi đầu đảnh lễ dưới chân con, nhiễu quanh Tôn giả ba
vòng rồi biến mất khỏi chỗ đó.”
Đức Thế Tôn hỏi rằng:
“Này Tam-di-đề, ngươi có biết vị thiên thần kia từ đâu đến chăng? Vị