Văn bản trích xuất theo trang
Trang 175
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh A-LAN-NA 389
khi tu tăng thượng từ, mạng chung được sanh vào cõi
Hoảng dục thiên. Tôn sư A-lan-na và các đệ tử đã tu
học đạo không hư đối, được đại phước báo.
“Này các Tỳ-kheo, các ngươi nghĩ sao, Tôn sư A-lan-na thuở xưa ấy là ai
khác chăng? Chớ nghĩ như vậy. Vì sao? Các Tỳ-kheo nên biết, vị ấy
chính là Ta vậy. Bấy giờ Ta tên là Tôn sư A-lan-na. Lúc đó Ta có vô
lượng trăm ngàn đệ tử. Ta đã thuyết Phạm thế pháp cho các đệ tử ấy. Lúc
Ta thuyết Phạm thế pháp cho các đệ tử; có người phụng hành không đầy
đủ pháp ấy, nên khi lâm chung, đã sanh vào Tứ thiên vương, hoặc Tam
thập tam thiên, hoặc Diệm-ma thiên hoặc Đâu-suất-đà thiên, hoặc Hóa
lạc thiên, hoặc Tha hóa lạc thiên. Còn lúc Ta thuyết Phạm thế pháp cho
các đệ tử; có vị phụng hành đầy đủ pháp ấy, tu bốn Phạm thất, xả ly ái
dục, thì sau khi mạng chung, được sanh vào cõi Phạm thiên. Bấy giờ Ta
nghĩ rằng: ‘Đời sau Ta không nên cùng với các đệ tử sanh chung một nơi.
Vậy nay ta nên tu tăng thượng từ. Sau khi tu tăng thượng từ, mạng chung
sẽ được sanh vào cõi Hoảng dục thiên.’ Ta và các đệ tử bấy giờ tu học
đạo không hư dối, được đại quả báo. Bấy giờ Ta làm lợi ích cho mình,
làm lợi ích cho kẻ khác, làm lợi ích cho mọi người. Ta thương xót thế
gian, mưu cầu thiện lợi và hữu ích, an ổn khối lạc cho Trời và Người.
Lúc ấy, Ta thuyết pháp chưa đến chỗ rốt ráo, chưa rốt ráo bạch tịnh, chưa
rốt ráo Phạm hạnh, chưa thành tựu rốt ráo Phạm hạnh. Bấy giờ Ta chưa
xa lìa được sự sanh, sự già, bệnh tật, sự chết, khóc lóc, áo não, cũng chưa
thốt khỏi mọi khổ đau. Này các Tỳ-kheo, nay Ta là Bậc Xuất Thế, Như
Lai, Vô Sở Trước Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế
Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật,
Thế Tôn. Nay Ta tự làm lợi cho mình, làm lợi ích cho kẻ khác, làm lợi
ích cho mọi người. Ta thương xót thế gian, mưu cầu thiện lợi và hữu ích,
an ổn, khối lạc cho Trời và Người. Nay Ta thuyết pháp đã đến chỗ rốt
ráo, rốt ráo bạch tịnh, rốt ráo Phạm hạnh, thành tựu Phạm hạnh. Nay Ta
đã xa lìa sự sanh, sự già, tật bệnh, sự chết, khóc lóc, áo não. Nay Ta đã
thốt khỏi mọi khổ đau.
“Này các Tỳ-kheo, nếu có người nói đúng, thì sẽ nói rằng: ‘Mạng sống
con người ngắn ngủi, phút chốc đã qua đời khác; do đó cần phải làm các