Văn bản trích xuất theo trang
Trang 158
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
158. KINH ĐẦU-NA
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp Cô
Độc.
Bấy giờ, Bà-la-môn Đầu-na,1 vào lúc xế trưa, ung dung đi đến chỗ Đức
Phật, chào hỏi nhau rồi, ngồi qua một bên.
Đức Thế Tôn hỏi:
“Này Đầu-na, nếu ai hỏi: ‘Ông là Bà-la-môn phải không?’ thì ông có tự
xưng mình là Bà-la-môn chăng?”
Bà-la-môn Đầu-na đáp:
“Này Cù-đàm, nếu ai đáng xưng là Bà-la-môn, thì người ấy phải được
cha mẹ sanh ra với sự thọ sanh thanh tịnh, cho đến bảy đời cha mẹ không
tuyệt chủng tộc, đời đời không bị xấu, học rộng, trì chú, tụng đọc tinh
thông bốn bộ điển kinh, thấu triệt nhân duyên, chánh văn, truyện giải trí,
thứ năm là văn phạm.2 Này Cù-đàm, người đáng gọi là Bà-la-môn thì
chính là tôi vậy. [680c] Vì sao? Vì tôi được cha mẹ thọ sanh thanh tịnh,
cho đến bảy đời cha mẹ, chủng tộc không tuyệt, đời đời không ác, học
rộng, trì chú, tinh thông bốn bộ điển kinh, thấu triệt nhân duyên, chánh
văn, truyện giải trí và văn phạm.”
Đức Thế Tôn bảo:
“Này Đầu-na, Ta nay hỏi ông, ông hiểu thế nào thì trả lời thế ấy. Này
Đầu-na, nếu thuở xưa có Bà-la-môn, lúc thân hoại mạng chung, đã đọc
tụng kinh điển, truyền bá kinh điển, tụng đọc kinh điển, đó là một là Dạ-
tra, hai là Bà-ma, ba là Bà-ma-đề-bà, bốn là Tỳ-xa-mật-đa-la, năm là Dạ-
bà-đà-kiền-ni, sáu là Ứng-nghi-la-bà, bảy là Bà-tư-tra, tám là Ca-diếp,
chín là Bà-la-bà, mười là Bà-hòa3; lại chủ xướng có năm hạng Bà-la-
môn: có Bà-la-môn ngang hàng Phạm thiên, có Bà-la-môn ngang hàng
chư Thiên, có Bà-la-môn không vượt giới hạn, có Bà-la-môn vượt giới
1 Đầu-na 頭那. Pl. Doṇa.
2 Xem cht. kinh 63.
3 Danh sách các tiên nhân cổ đại, xem kinh 152 trên.