Văn bản trích xuất theo trang
Trang 157
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh HỒNG LÔ VIÊN 370
“Lại nữa, này Bà-la-môn, nếu có ai với sự thuyết giảng chân chánh mà
thuyết bất si pháp, đối với chúng sanh sanh ra trong thế gian, ở giữa tất
cả chúng sanh, vị ấy là tối thắng, không bị khổ lạc phủ kín, nên biết rằng
vị thuyết giảng chân chánh ấy chính là Ta. Vì sao? Vì Ta thuyết bất si
pháp, đối với chúng sanh sanh trong thế gian, ở giữa tất cả chúng sanh ấy,
Ta là tối thắng, không bị khổ lạc phủ kín.”
Nghe vậy, Bà-la-môn xứ Tỳ-lan-nhã liền bỏ gậy xuống, cúi đầu đảnh lễ
sát chân Phật và bạch Thế Tôn:
“Thế Tôn là bậc nhất, Thế Tôn thật vĩ đại, Thế Tôn tối thượng, Thế Tôn
cao tột, Thế Tôn chánh đẳng, Thế Tôn không có ai bằng, Thế Tôn không
có một ai so sánh, Thế Tôn không chướng ngại, Thế Tôn là bậc không
gây chướng ngại! Bạch Thế Tôn, con nay nguyện đem mình quy y Phật,
Pháp và Chúng Tỳ-kheo. Mong Đức Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc
bắt đầu từ hôm nay cho đến trọn đời, con nguyện đem mình quy y cho
đến lúc mạng chung.”
Đức Phật thuyết như vậy, Bà-la-môn xứ Tỳ-lan-nhã và các Tỳ-kheo sau
khi nghe Phật dạy xong, hoan hỷ phụng hành.
q