Văn bản trích xuất theo trang
Trang 117
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh man-nhàn-ñề 330
công đức dục khả ái, khả niệm, khả ý, khả lạc, tương ưng với dục, sau
khi an trụ, thấy như vậy, Ta không thỏa mãn chúng, Ta không ham thích
chúng. Này Man-nhàn-đề, ý ông nghĩ sao, nếu có lạc thú do dục, do dục
ái này, trong khi hoan lạc trong lạc thú này, vì chúng thấp hèn cho nên Ta
không thỏa mãn chúng; vì chúng thấp hèn cho nên Ta không ham thích
chúng. Này Man-nhàn-đề, đối với Ta, ông có nói gì chăng?”
“Dạ không, thưa Cù-đàm.”
“Này Man-nhàn-đề, cũng như người bị bệnh cùi, thân thể lở lói, bị trùng
đục khoét. Người ấy gãi, cào rách các mụt ghẻ, hơ lên bếp lửa. Này Man
nhà đề, ông nghĩ thế nào? Nếu người bị bệnh cùi thân thể lở lói, bị trùng
đục khoét mà lấy tay gãi các mụt, cào rách, rồi hơ lên bếp lửa, như vậy
liệu trừ bệnh có kết quả, không làm hại các căn, thốt khỏi cùi hủi, thân
thể lành mạnh, bình phục như cũ được chăng?”
Man-nhàn-đề đáp:
“Dạ không, thưa Cù-đàm. Vì sao? Vì người mắc bệnh cùi, thân thể lở lói,
bị trùng đục khoét mà lấy tay gãi, cào rách các mụt, hơ trên bếp lửa, như
vậy chỉ làm cho các mụt lở lói hơn trước mà thôi, nhưng bệnh nhân thì lại
lấy ghẻ cùi làm sự thích thú.”
“Này Man-nhàn-đề, cũng như người mắc bệnh cùi, thân thể lở lói, bị
trùng đục khoét mà lấy tay gãi, cào rách các mụt rồi hơ lên bếp lửa, như
vậy chỉ làm cho các mụt lở lói hơn trước mà thôi, nhưng bệnh nhân thì lại
lấy ghẻ cùi làm sự thích thú. Này Man nhà đề, cũng như thế, chúng sanh
chưa ly dục, bị ham muốn dục nhai nuốt, bị hơi nóng của dục thiêu đốt,
mà cứ chạy theo dục. Này Man-nhàn-đề, chúng sanh ấy, vì chưa ly dục,
bị ham muốn dục nhai nuốt, bị hơi nóng của dục thiêu đốt, mà cứ chạy
theo dục, thì chỉ làm cho dục tăng trưởng, làm cho ái bành trướng thêm
mà thôi; nhưng chúng sanh ấy thì lại lấy ái dục làm sự khối lạc. Nếu
chúng sanh đó không đoạn dục, không ly dục ái mà đã an trụ, sẽ an trụ
hay đang an trụ với nội tâm tịch tĩnh, thì điều đó không thể xảy ra. Vì sao?
Vì đó không phải là đạo lý để đọan dục, để ly dục ái, mà là chạy theo dục.
“Này Man-nhàn-đề, cũng như vua và đại thần hưởng năm công đức của
dục, dễ được, ù không khó. Nếu các vị ấy không đoạn dục, không ly dục
ái mà đã an trụ hay đang an trụ với nội tâm tịch tĩnh, thì điều đó không
thể có được. Vì sao? Vì đó không phải là đạo lý để đoạn dục, để ly dục ái
mà là chạy theo dục. Cũng vậy, Này Man-nhàn-đề, chúng sanh chưa ly