Văn bản trích xuất theo trang
Trang 103
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ANH VUÕ 317
bao giờ biết, cho nên nói không có màu sắc.’ Người mù bẩm sinh kia nói
như vậy là đúng sự thật chăng?”
Ma-nạp Anh Vũ bạch Đức Thế Tôn:
“Bạch Cù-đàm, không phải vậy. Vì sao? Vì có màu đen,
màu trắng, cũng có người thấy màu đen, màu trắng; có
sắc tốt, sắc xấu, cũng có người thấy sắc tốt, sắc xấu; có
sắc ngắn, sắc dài, cũng có người thấy sắc ngắn, sắc dài;
có sắc gần, sắc xa, cũng có người thấy sắc gần, sắc xa;
có sắc thô, sắc tế, cũng có người thấy sắc thô, sắc tế. Nếu
nói, ‘Tôi không hề thấy, không hề biết, cho nên nói
không có màu sắc,’ thì người mù bẩm sinh nói như vậy
là không đúng sự thật.”
“Này Ma-nạp, Bà-la-môn Phất-ca-sa-sa-la, thuộc chủng tánh thuần khiết,
không gián đoạn; lời nói của ông ấy có khác gì hạng người mù bẩm sinh,
không có mắt kia chăng?”
Ma-nạp Anh Vũ bạch Đức Thế Tôn:
“Bạch Cù-đàm, [668c] như mù vậy.”
Đức Thế Tôn nói:
“Này Ma-nạp, ý ngươi nghĩ sao? Nếu xưa kia17 có những Bà-la-môn,
tuổi thọ hết, mạng chung, đã tụng trì kinh thư, đã truyền bá kinh thư, đã
tụng tập điển kinh; đó là các Bà-la-môn Thương-già, Bà-la-môn Sanh
Văn, Bà-la-môn Phất-ca-sa-sa-la và Đô-đề, thân phụ ngươi18; những điều
17 Hán: tích, xưa kia, nhưng những người được nối đến hình như đang sống.
Pāli: Kosalakā brahmaṇa-mahāsārā, các Bà-la-môn phú hào ở Kosala.
18 Các Bà-la-môn Thương-già 商伽, Sanh Văn 生聞, Phất-ca-sa-sa-la
弗袈娑娑羅 và Đô-đề 都提; Pāli: Caṅki, Jānussoṇi, Pokkharasāti, Todeyya.