Văn bản trích xuất theo trang
Trang 961
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
960
TUỆ SỸ
phấn khởi vui mừng, cao tiếng khen hay. Chỉ có chúng
Chư Thiên là im lặng không nói. Rồi vua của A-tu-la
nói với Đế Thích rằng: ‘Đến lượt ngươi nói kệ.’ Bấy
giờ, Đế Thích liền nói kệ cho A-tu-la nghe:
Ta thường bảo, người trí
Không tranh cùng kẻ ngu;
Nếu ngu mắng, trí im,
Là thắng kẻ ngu này.
[142b] “Sau khi Thiên đế Thích nói bài kệ này xong,
Chư Thiên Đao-lị đều rất đỗi vui mừng, cất tiếng khen
hay. Lúc này chúng A-tu-la im lặng không nói. Bấy
giờ, Thiên đế Thích nói với A-tu-la rằng: ‘Đến lượt
nhà ngươi nói kệ.’ Lúc này, A-tu-la lại nói kệ:
Thiên vương sở dĩ im,
Vì e giảm đức trí;
Nhưng kẻ ngu độn kia,
Cho rằng Vua sợ hãi.
Kẻ ngu không tự lượng,
Cho có thể địch Vua;
Liều chết đến xúc phạm,
Muốn Vua lui như bò.
“Sau khi A-tu-la nói bài kệ này xong, chúng A-tu-la
nhảy nhót vui mừng, lớn tiếng khen hay. Lúc này chúng
Đao-lị thiên im lặng không nói. Bấy giờ, A-tu-la vương
nói với Đế Thích rằng: ‘Đến lượt nhà ngươi nói kệ.’
Thiên đế Thích bèn nói kệ cho A-tu-la nghe rằng:
Người ngu không thấy biết,
Bảo ta lòng sợ hãi.
Ta quán đệ nhất nghĩa:
Nhịn im là tối thượng.