Văn bản trích xuất theo trang
Trang 918
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
917
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
thế gian phần nhiều là ác, không hiếu thuận mẹ cha,
không tôn kính sư trưởng, không tu trai giới, không
giúp kẻ cùng thiếu, thì chúng chư Thiên sẽ giảm bớt,
chúng A-tu-la sẽ tăng lên.’ Nếu Tứ Thiên vương nhận
thấy thế gian có người hiếu thuận với mẹ cha, tôn
kính sư trưởng, siêng tu trai giới, giúp đỡ kẻ nghèo
thiếu, thì trở về điện Thiện pháp tâu với Đế Thích:
‘Người thế gian có kẻ hiếu thuận với mẹ cha, tôn kính
sư trưởng, siêng tu trai giới, giúp kẻ nghèo thiếu.’ Sau
khi Đế Thích và Chư Thiên Đao-lị nghe xong lòng
rất là hoan hỷ, xướng lên rằng: ‘Lành thay! Nếu ở thế
gian mà có kẻ hiếu thuận mẹ cha, tôn kính sư trưởng,
siêng tu trai giới, giúp kẻ nghèo thiếu, thì chúng Chư
Thiên sẽ tăng, chúng A-tu-la sẽ giảm.’ Cho nên lấy
ngày mười lăm là ngày trai giới. Vì lý do trên nên có
ba ngày trai. Bấy giờ, Đế Thích muốn cho Chư Thiên
càng thêm hoan hỷ hơn, liền nói bài kệ:
Thường lấy ngày mồng tám,
Mười bốn, rằm mỗi tháng,
Cải hóa, tu trai giới,
Người này đồng với ta.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Đế Thích nói bài kệ này, không phải là khéo thọ,
không phải là khéo nói; nhưng Ta cũng không ấn khả.
Vì sao? Vì Đế Thích chưa dứt hết dâm dục, sân hận, si
mê, chưa thốt khỏi sinh, già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ
não. Ta bảo người này chưa lìa khỏi gốc khổ. Tỳ-kheo
nào của Ta, nếu lậu hoặc đã hết, đắc A-la-hán, những
gì cần làm đã làm xong, đã trút bỏ gánh nặng, đã được
tự lợi, đã sạch hết kết sử các hữu, chân chính giải
thốt, thì Tỳ-kheo đó mới đáng nói bài kệ này: