Văn bản trích xuất theo trang
Trang 867
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
866
TUỆ SỸ
ngươi phải chịu tội, không phải là lỗi của cha mẹ,
không phải là lỗi của anh em, cũng không phải là lỗi
của Thiên đế, cũng không phải là lỗi của tổ tiên, cũng
không phải là lỗi của hàng tri thức, đầy tớ, sứ giả,
cũng không phải là lỗi của Sa-môn, Bà-la-môn. Chính
ngươi làm ác, nên chính ngươi phải chịu tội.’
“Khi vua Diêm-la hỏi người bị tội về Thiên sứ thứ hai
xong, bấy giờ lại hỏi về Thiên sứ thứ ba: ‘Thế nào,
nhà ngươi không thấy vị Thiên sứ thứ ba chứ?’ Đáp:
‘Không thấy.’ Vua Diêm-la hỏi tiếp: ‘Khi còn làm
người, ngươi có thấy người chết, thân hư hoại, mạng
chung, các giác quan đều bị diệt hẳn, thân thể ngay đơ
cũng như cây khô, vứt bỏ ngồi gò mả để cho cầm thú
ăn thịt, hoặc để trong quan tài, hoặc dùng lửa thiêu
đốt chăng?’ Tội nhân đáp: ‘Có thấy.’ Vua Diêm-la
nói tiếp: ‘Tại sao nhà ngươi không tự nghĩ: rồi đây ta
cũng sẽ bị chết như người đó không khác gì?’ Người
bị tội đáp: ‘Vì khi ấy buông lung tôi không tự hay biết
được.’ Vua Diêm-la nói tiếp: ‘Vì chính ngươi buông
lung, nên không thể tu tập thân, miệng và ý, không
cải đổi việc ác mà thực hành điều thiện. Nay ta sẽ
cho ngươi biết thế nào là cái khổ của sự buông lung.’
Vua lại nói: ‘Nay ngươi phải chịu tội, không phải là
lỗi của cha mẹ, không phải là lỗi của anh em, cũng
không phải là lỗi của Thiên đế, cũng không phải là lỗi
của tổ tiên, cũng không phải là lỗi của hàng tri thức,
đầy tớ, sứ giả, cũng không phải là lỗi của Sa-môn,
Bà-la-môn. Chính ngươi làm ác, nên chính ngươi phải
chịu tội.’ Bấy giờ, vua Diêm-la hỏi về Thiên sứ thứ ba
xong, [127a] bèn giao lại cho ngục tốt. Khi đó ngục
tốt liền dẫn đến địa ngục lớn. Địa ngục lớn này ngang