Văn bản trích xuất theo trang
Trang 866
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
865
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
rỉ mà đi, hay thân thể run rẩy, vì khí lực hao mòn;
ngươi có thấy người này không?’ Người bị tội đáp:
‘Có thấy.’ Vua Diêm-la nói tiếp: ‘Tại sao ngươi không
tự nghĩ rằng mình cũng sẽ như vậy?’ Người kia đáp:
‘Vì lúc đó tôi buông lung, không tự hay biết được.’
Vua Diêm-la nói: ‘Ngươi [126c] buông lung không
tu tập thân, miệng và ý, bỏ ác mà làm lành. Nay Ta
sẽ cho ngươi biết cái khổ của sự buông lung.’ Vua lại
nói tiếp: ‘Nay ngươi phải chịu tội, không phải là lỗi
của cha mẹ, không phải là lỗi của anh em, cũng không
phải là lỗi của Thiên đế, cũng không phải là lỗi của
tổ tiên, cũng không phải là lỗi của hàng tri thức, đầy
tớ, sứ giả; cũng không phải là lỗi của Sa-môn, Bà-la-
môn. Chính ngươi làm ác, nên chính ngươi phải chịu
tội.’
“Bấy giờ, vua Diêm-la cho hỏi tội nhân về vị Thiên sứ
thứ nhất xong, lại hỏi về Thiên sứ thứ hai: ‘Thế nào,
nhà ngươi có thấy vị Thiên sứ thứ hai không?’ Đáp
rằng: ‘Không thấy.’ Vua lại hỏi: ‘Khi nhà ngươi còn
ở trong lồi người, ngươi có thấy kẻ bị bệnh tật, khốn
đốn, nằm lăn lóc trên giường, thân thể lăn lộn trên
phân dãi hôi thối, không thể đứng dậy được; cần phải
có người đút cơm cho; đau nhức từng lóng xương,
nước mắt chảy, rên rỉ, không thể nói năng được; ngươi
có thấy người như thế chăng?’ Tội nhân đáp: ‘Có
thấy.’ Vua Diêm-la nói tiếp: ‘Tại sao nhà ngươi không
tự nghĩ: rồi đây ta cũng sẽ bị tai hoạn như vậy?’ Tội
nhân đáp: ‘Vì khi ấy buông lung tôi không tự hay biết
được.’ Vua Diêm-la nói tiếp: ‘Vì chính ngươi buông
lung, nên không thể tu tập thân, miệng và ý, không bỏ
việc ác mà làm điều lành. Nay ta sẽ cho ngươi biết thế
nào là cái khổ của sự buông lung.’ Vua lại nói: ‘Nay